Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2011

Tam Quốc Đô Thị!! - Chap 1

Chương 1: Bước vào trò chơi













     “Mẹ kiếp, toi rồi, toi rồi, cuộc đời của mình thế là kết thúc!” 1 chàng thành niên trẻ tuổi rút bỏ chiếc nón kỳ lạ trên đầu, phẫn nộ thét lớn.
Tròng mắt của chàng thanh niên đã xuất hiện những giọt nước mắt, bất cam chửi thét um sùm: “Cái hệ thống chó chết đó, tao cực khổ hết cả năm trời, chỉ vì 1 chút sơ suất mà mày đá bay tao ra khỏi trò chơi, đã vậy còn cấm chơi vĩnh viễn nữa chứ! Tao XX cái OO tụi bây đấy, XX cái OO …..”

     Sự việc là thế này, lúc nãy chàng thiên niên này vừa khiêu chiếu với 1 con Boss cao cấp trong trò chơi “ tam quốc online”. Ai ngờ cực khổ đại chiến gần 2 tiếng đồng hồ mới giết chết được nó. Thế mà trên người nó không rơi ra 1 món đồ nào cả, thậm chí ngay cả 1 đồng xu lẻ cũng không có. Thử nghĩ xem, cực khổ đánh gần 2 tiếng đồng hồ, trong đó chết gần cả chục lần, rơi hết 2 món trang bị cực phẩm của mình, cuối cùng không thu lại được đồng xu nào cả, không nổi giận mới là lạ á.

     Thế là trong lúc nóng đầu lên, anh ta đã gào hét thậm tệ trên kênh hệ thống. Kết quả bị hệ thống liệt vào danh sách những tên game thủ vô văn hoá, chửi tục tĩu trong game, bị khoá acc vĩnh viễn không cho chơi nữa.

     Tuy có thể tạo lại acc khác để chơi, nhưng công sức cầy như trâu suốt cả năm nay, bao nhiêu tiền bạc, trang bị, vật phẩm chỉ trong chốc lát tiêu tan thành mây khói, nếu như là bạn, bạn có thể chấp nhận được không?

     “Mẹ kiếp, không chơi, không chơi nữa. Cái game cùi bắp này, chỉ hút tiền người chơi là giỏi. 1 ngày nào đó tao sẽ gửi thư luật sư tố cáo cho tụi bây đóng cửa luôn cho bỏ ghét.” Ném mạnh chiếc nón liên kết trò chơi xuống đất, chàng trai vội vã chạy ra phòng khách mở tụ lạnh lấy chai nước mát lạnh ra tụ 1 hơi hết sạch. Sau đó mới dần dần bình tĩnh lại, hít sâu 1 hơi vào người, quay trở về căn phòng của mình, kết nối internet để tìm xem dạo này có bộ game online nào mới ra lò hay không.

     Giới thiệu 1 chút về nhân vật chính của chúng ta nhé, anh ta tên là Triệu Tuấn, năm nay đã hơn 21 tuổi đầu rồi, ba mẹ đã mất từ hồi nhỏ, sau khi thực hành nghĩa vụ quân sự xong giải ngũ về nhà, cho tới hiện giờ vẫn chưa tìm được việc làm, hiện giờ đang hưởng chế độ trợ cấp hàng tháng của nhà nước, nếu như không phải vì bà dì của mình đã di cư sang nước ngoài, căn nhà của bả chưa tìm được người mua nên cho Triệu Tuấn ở tạm xem như là trông nhà giùm bả, e rằng lúc này anh ta đã phải nằm ngủ ở ngoài đường rồi. Có thể nói, Triệu Tuấn chính là 1 chàng thanh niên thuộc loại không tiền, không nhà, không bạn gái. Đúng tiêu chuẩn 3 không mà người ta thường nói tới.

     Triệu Tuấn vẫn đang chăm chú đọc các trang giới thiệu trên web, hy vọng có thể tìm ra được 1 trò chơi nào đó vừa hợp với khẩu vị vừa có thể cải thiện cuộc sống của mình.

     Vào những năm này, tỷ lệ thất nghiệp trong nước đang tăng lên tới mức độ chóng mặt. Nên ngành chơi game bán trang bị và tiền vàng trong game để đổi thành tiền mặt đã dần dần trở thành 1 lối thoát cho cuộc sống khó khăn của những kẻ không nghề nghiệp.

     Và Triệu Tuấn cũng không ngoại lệ, lẽ ra cầy cực khổ trong “Tam quốc online” hết cả năm trời, với số tiền vàng và trang bị kiếm được, nếu như rao lên mạng bán, ít ra có thể giúp cho anh ta có cuộc sống thư thả suốt mấy năm trời rồi đấy. Nhưng chỉ vì 1 phút nôn nóng của mình, thế là mọi thứ đã tiêu tan thành mây khói. Cho nên, chúng ta có thể thông cảm vì sao nhân vật chính lại tỏ ra bức xúc như thế kia.

     Trong lúc Triệu Tuấn đang dạo quanh các trang web giới thiệu trò chơi, 1 tựa game đã lọt vào trong đôi mắt của anh ta: Tam Quốc_đô thị hư cấu. Sử dụng kỹ thuật thôi miên tiên tiến nhất của thế giới, tỷ lệ hiện thực lên tới 99%. Đúng nó rồi đây!!

     Triệu Tuấn dùng tay sờ sờ cằm mình, cười nói: “Game này lạ à nha, thể loại xây dựng _ mạo hiểm, vừa mới phát hành vào 2 ngày trước, cũng không biết cách chơi sao nữa? Mà thôi, nếu như là thể loại Tam Quốc thì quá hợp khẩu vị của mình rồi còn gì nữa. Để xem ……” lại liếc nhìn bảng báo giá những chiếc nón liên kết trò chơi, Triệu Tuấn không kềm được đập bàn phím phẫn nộ quát lớn: “Mẹ kiếp, loại cùi bắp nhất cũng bán tới 3 triệu đồng, quả thật là đen quá đi, mấy tên nhà phát hành đúng là lũ ******** !”

     Những thiết bị liên kết tới bộ trò chơi này được nhà phát hành phân khúc thành 3 loại: loại tầm thường có giá bán 3 triệu đồng, tỷ lệ hiện thực chỉ đạt 80% (Nghĩa là cảm giác của con người khi bước vào trong trò chơi đó mà. Tỷ lệ hiện thực càng cao thì càng giống như thế giới thật), ngoại trừ 1 thiết bị liên kết tới trò chơi, không còn thứ gì đi kèm theo nữa. Và thời gian có thể online liên tục trên mạng là 24 tiếng đồng hồ, sau khi hết thời gian online, người chơi sẽ bị hệ thống đá bay ra khỏi game để nghỉ ngơi 1 thời gian sau mới có thể quay trở lại trong game.

     Loại tầm trung có giá bán trên 10 triệu đồng, tỷ lệ hiện thực đạt trên 90%, thời gian online liên tục lên tới 1 tuần lễ. Khi tạo dựng nhân vật sẽ có cơ hội quay số nhận những phần thưởng hấp dẫn trong trò chơi.

     Và loại cao cấp nhất là 1 chiếc kho liên kết cao to bằng 1 cái tủ lạnh loại lớn, có giá bán trên 50 triệu đồng, tỷ lệ hiện thực lên tới 99%, cộng thêm những dịch dinh dưỡng cao cấp chứa sẵn trong kho, có thể giúp cho người chơi online liên tục trên cả tháng trời. Ngoại trừ được cơ hội quay số nhận thưởng, khi người chơi tạo dựng nhân vật, các chỉ số thuộc tính sẽ tăng lên gấp đôi, đồng thời tặng thêm 1 vài kỹ năng hữu dụng cho người chơi.

     Mặc dù cách làm này của nhà cung cấp đã từng bị rất nhiều game thủ nghèo khác tẩy chay. Nhưng thế giới này là như vậy, có tiền thì có tất cả, người ta bỏ ra hàng núi tiền ra mua 1 thiết bị vip, tất nhiên phải được hưởng lợi so với những người khác chứ. Có trách thì trách vì sao mình không có tiền đi mua 1 sản phẩm vip thôi chứ trách được ai đây??

     Triệu Tuấn bắt đầu nhẩm tính, hàng tháng nhận được 2 triệu rưỡi tiền trợ cấp của nhà nước, tháng trước còn dư được 1 triệu, còn tháng này mình vẫn chưa đi lãnh, cộng lại cũng được 3 triệu rưỡi, nếu dùng để mua cái nón liên kết đó, chắc tháng này lại phải chơi mì gói nữa rồi.

     Cắn chặt răng, Triệu Tuấn vội vã thay lại bộ đồ ra đường. Trước tiên là chạy tới tổ dân phố để lãnh tiền trợ cấp hàng tháng, sau đó lại chạy tới cửa hàng buôn bán thiết bị điện tử sỉ lẻ tìm mua được chiến nón liên kết về nhà.

     Đóng cửa phòng lại, cấm dây nguồn vào phích điện, sau đó đội chiếc nón lên đầu, bật công tác khởi động, ngay lập tức, Triệu Tuấn đã rơi vào trạng thái thôi miên.

     Đợi tới khi Triệu Tuấn mở mắt ra, phát hiện rằng mình đang đứng trong 1 toà cung điện trang hoàng rực rỡ. Ngoài ra, còn phát hiện 1 bóng người mảnh mai đang đứng ở trước mặt. Trên môi mang theo 1 nụ cười thân thiện nhìn chằm chằm vào mình.

     Đó là 1 cô gái, vâng, nói đúng hơn đó là 1 đại mỹ nhân. Triệu Tuấn có thể khẳng định rằng, tất cả những cô hoa hậu người mẫu mà mình từng nhìn thấy qua trên tivi cũng không đẹp bằng cô gái đang đứng ở trước mặt.

     Khuôn mặt hình trái xoan với 2 núm đồng tiền nhỏ hiện ra trên đôi má trông rất dễ thương, cặp mắt thu thuỷ trong sáng không kèm theo chút tạp chất nào cả, đôi lông mi dài cong vút chỉ cần khẽ nháy nháy vài cái, tuyệt đối có thể đánh ngã bất kỳ 1 người đàn ông nào trên đời này, môi đỏ răng trắng, sở hữu mái tóc dài mượt mà đen nhánh, tỷ lệ cân đối của thân hình hoàn hảo tới mức độ có khiến cho những cô gái khác phải than thở và ghen ghét, nói tóm lại, chỉ có thể dùng 2 từ “hoàn mỹ” để hình dung cô gái ở trứơc mặt.

     Triệu Tuấn hít sâu 1 hơi vào người để bình tĩnh lại, từ từ bước tới trước mặt cô gái đó, gượng cười nói: “Xin chào, cô là ….”

     Cô gái lộ ra 1 nụ cười ngọt lịm, dùng 1 giọng nói cực kỳ êm tai nói: “Xin chào, tôi là hướng dẫn viên tạo dựng nhân vật của bạn, xin hỏi bạn đã sẵn sàng bước vào thế giới trò chơi chưa ạ?”

     “Rồi .” Triệu Tuấn nhìn không chớp mắt vào phần ngực đang nhô cao ngạo nghễnh của cô gái sau lớp vải lụa mỏng tanh.

     Cũng may là cô gái ở trước mặt là NPC ảo do hệ thống tạo ra, nếu không thì e răng nhân vật chính của chúng ta đã phải ăn vài cú tát vào mặt rồi.

     Cô gái vẫn mang theo nụ cười chuyên nghiệp trên môi, hoàn toàn không cảm thấy khó chịu khi Triệu Tuấn dùng cặp mắt sói nhìn chằm chằm ngực mình, nhẹ nhẹ nói: “Xin hỏi bạn muốn tham gia trò chơi theo dạng xây dựng hay mạo hiểm? Xin hãy lựa chọn 1 cách kỹ càng, vì người chơi chỉ có lựa chọn 1 lần trong lúc tạo nhân vật, sau này sẽ không thể thay đổi hướng chơi của mình nữa.”

     Triệu Tuấn bừng tỉnh lại, khẽ nuốt lại miếng bọt gần chảy ra tới mếp miệng. Thu xếp lại khuôn mặt Trư Bát Giới của mình, khoang tay cúi đầu suy nghĩ: “Mạo hiểm thì chơi nhiều rồi cũng có chút chán, hay là thử chơi bên xây dựng xem.”

     “Tôi chơi bên xây dựng.” Triệu Tuấn đã hạ quyết tâm.

     “Mời bạn đặt tên cho mình trong game ạ.”

     “Triệu ….. Triệu A Hổ !”

     “Tên hợp lệ. Tiếp theo mời bạn chọn lựa 1 trong các nghề nghiệp trong game ạ.”

     1 bảng danh sách hiện ra trước mặt Triệu Tuấn, gồm: mãnh tướng, trí tướng, mưu sĩ, phương sĩ, đạo tặc, thích khách.

     Mãnh tướng, trí tướng và mưu sĩ có thể trực tiếp bỏ qua. Mẹ kiếp, chơi hướng xây dựng cần gì phải đánh trận với ai đâu chứ? Sau này có binh có tướng, cần nhiều phải mình động tay động chân, chỉ cần ngồi chờ hưởng thụ thành quả là được rồi. Còn đạo tặc và thích khách, cũng chẳng có gì đặc biệt cả, bỏ luôn. Cuối cùng chỉ còn lại phương sĩ, nghề này khá hấp dẫn à nha, ăn mặc lịch sự, tay cầm gậy gỗ sử dụng phép thuật tấn công kẻ địch từ xa, chính là nó đây.

     “Tôi chọn phương sĩ.” Có được quyết định,Triệu Tuấn lên tiếng nói.

     “Lựa chọn nghề nghiệp thành công. Bước cuối cùng, bạn có muốn sử dụng chức năng chỉnh sửa lại khuôn mặt của mình không?”

     Chỉnh sửa khuôn mặt? Có cần thiết không nhỉ? Triệu Tuấn tự hỏi rằng mình đã quá đẹp trai, khuôn mặt hao hao giống như diễn viên Hồng Kông Lâm Phong, theo bạn thì Lâm Phong có đẹp trai hay không? Có cần thiết phải chỉnh sửa khuôn mặt nữa hay không? tất nhiên, nếu như chỉnh sửa khuôn mặt mà không gây ảnh hưởng tới mình thì càng đẹp trai sẽ càng tốt. Nhưng vấn đề là, trong tất cả các bộ game hư cấu – hiện thực này, đa số chức năng chỉnh sửa khuôn mặt sẽ gây ảnh hưởng tới chỉ số may mắn của bản thân. Nếu chỉnh quá đẹp trai thì sẽ kém may mắn, ngược lại, nếu chỉnh cho khuôn mặt mình xấu đi, độ may mắn sẽ được gia tăng.

     “Tôi chọn giảm chỉ số đẹp trai của khuôn mặt mình xuống”. Triệu Tuấn chỉ muốn mình càng may mắn càng tốt, nên quyết định chỉnh khuôn mặt mình xuống thấp nhất.

     “Chỉnh sửa khuôn mặt thành công. Độ may mắn của bạn gia tăng, sau đây hãy xác định lại thông số cá nhân của mình”.

     Họ tên : Triệu A Hổ .

     Nghề nghiệp : phương sĩ .
     Chức vụ : trưởng thôn .
     Thống soái : 4
     Sức mạnh : 3
     Trí lực : 10
     Thể lực : 5
     Chính trị : 8
     May mắn : 10

     Ngoại trừ chỉ số may mắn ra, các chỉ số khác đều có thể gia tăng sau này thông qua việc luyện cấp. Và có thể nói chỉ số may mắn đạt 10 điểm là chỉ số cao nhất của người chơi, đó là thành quả của sự hy sinh bộ mặt đẹp trai của mình.

     Sau khi tạo dựng nhân vật xong, 1 tia sáng từ trên không trung trút xuống chíu thẳng vào cơ thể của Triệu Tuấn. Cơ thể của anh ta dần dần biến mất vào trong không khí. Cùng lúc đó, trên bảng thông báo của hệ thống vang lên: “dính dong, người chơi Triệu A Hổ đã ra đời tại thôn Cát Tường tại vùng Thanh Châu, bắt đầu cuộc hành trình đầy khó khăn của mình trong thế giới Tam Quốc này".

     Chỉ trong chốc lát, Triệu Tuấn đã xuất hiện trong 1 ngôi làng nhỏ bé. Trong làng chỉ có khoảng mười mấy căn nhà được xây bằng gỗ, chỉ nhìn sơ qua là biết đây là 1 ngôi làng nghèo đói, chỉ duy nhất 1 toà nhà khá rộng lớn ở tận cùng của ngôi làng được xây bằng gạch, chắc đó là nhà dành cho trưởng thôn.

     Cảnh vật trong game trung thực tới nỗi khiến cho Triệu Tuấn có cảm giác như mình đã bị quay ngược thời gian quay trở về quá khứ, trước mặt mình là 1 thế giới bằng xương bằng thịt chứ không phải là 1 thế giới trong game. Cũng may là anh ta chỉ sử dụng bộ thiết bị cấp thấp, tỷ lệ hiện thực chỉ đạt 80%, nếu như sử dụng những thiết bị cao cấp, thì sẽ càng trung thực hơn tới cỡ nào nhỉ?

     Hít sâu 1 hơi vào người, Triệu Tuấn vội vả mở chiến nhẫn càn khôn của mình ra, trong nhẫn có 1000 đồng vàng, 1 xâu chìa khoá và 1 gói thuốc bột nhỏ. Theo suy đoán của Triệu Tuấn, xâu chìa khoá rất có thể là chìa khoá dùng mở cửa toà nhà trưởng thôn của mình. Nhưng kỳ lạ nhất là, gói thuốc bột còn lại không có ghi chú rõ ràng, cũng không biết dùng để làm gì. ngoài tiền vàng, xâu chìa khoá và gói thuốc bột ra, trong nhẫn không còn thứ gì nữa.

     Sau khi kiểm tra xong vật phẩm trong nhẫn càn khôn do hệ thống trao tặng, lại mở bảng thông số của ngôi làng lên xem.

     Làng Cát Tường

Trưởng thôn: Triệu A Hổ.
Cấp bậc: 1
Diện tích: 4000 mét vuông.
Dân số: 12 / 50.
Kinh tế: chưa biết.
Độ hài lòng của ngừơi dân: 50.
Những kiến trúc đã có sẵn trong thôn: 15 căn nhà dân.

     Lắc đầu thở dài 1 tiếng, không ngờ ngôi làng do mình cai quản lại nghèo khổ tới mức độ như thế này. Nhưng điều đó không khiến cho Triệu Tuấn cảm thấy nản lòng, ngược lại còn kích thích tới dây thần kinh của anh ta, ngẫng đầu nhìn lên trời hét : “Mẹ kiếp, nếu như ta không thể biến ngôi làng này trở thành ngôi thành trang hoàng rực rỡ nhất trong nước Trung Hoa, ta sẽ …. Ta sẽ …. Không ăn thịt bò nữa (anh ta vốn ghét món này) !!”

     Trong trò chơi này, nếu như người chơi chọn hướng xây dựng, sau khi đạt được những mục tiêu do hệ thống đặt ra, hoàn toàn có thể tiến hành nâng cấp ngôi làng của mình lên những cấp bậc cao hơn nữa, thậm chí có thể chuyển thành thị trấn, thành phố, và thủ đô. Tất cả mọi thứ đều có thể xảy ra. Tất nhiên, với điều kiện là người chơi có đủ sự kiên nhẫn, tài năng và tài lực.

      Hít sâu 1 hơi vào người để bình tĩnh lại, Triệu Tuấn bắt đầu đi dạo khắp nơi để tham quan ngôi làng của mình. Anh ta ngạc nhiên phát hiện rằng, trong làng không tìm thấy 1 bóng người nào cả. Ngay cả các căn nhà dân cũng đã đóng kín lại,cho dù anh ta bước tới thử gõ cửa vài cái, nhưng vẫn không thấy có người trả lời.

     “Chẳng lẽ cả làng rủ nhau đi picnic hết rồi??” Trong lúc Triệu Tuấn đang ngơ ngác trước cảnh tượng vắng lặng của ngôi làng. Bỗng nhiên phát hiện có 2 bóng người đang từ cổng vào làng bước vào.

     Khi nhìn rõ 2 bóng người đó, Triệu Tuấn giật mình 1 cái, vội vã núp vào góc khuất của ngôi nhà ở gần nơi mình đứng nhất. Căng thẳng quan sát 2 bóng người càng lúc càng bước sâu vào trong làng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét