“Làm gì mà chậm chạp thế? Ủa, sao chỉ có rượu mà không có thức ăn vậy?” 1 tên cướp phẫn nộ đập bàn quát lớn.
Triệu Tuấn bưng 2 bình rượu để lên bàn, gượng cười nói: “Dạ, dạ, tại vì đệ vừa mới tới đây, chưa tuyển được người làm bếp, vả lại, thức ăn trong kho cũng hết sạch rồi, cho nên ……”
“Thôi, thôi, đừng nói nhiều nữa, mau đi lấy tiền cho bọn tao đi nào. Mẹ kiếp, đúng là ngôi làng nghèo đói, đường đường là dinh thư của 1 trưởng thôn, thế mà ngay cả thức ăn cũng không có.” Tên cướp bực bội vẫy vẫy tay đuổi Triệu Tuấn đi, sau đó mỗi người cầm 1 bình rượu, cụng bình chúc mừng vì sắp lấy được 1 số tiền không nhỏ.
Chỉ thấy 1 tên díu chặt đôi lông mày lại, ngăn cản tên đồng bọn bỏ bình rượu vào miệng, quay sang nhìn Triệu Tuấn la lớn: “Tên kia, lại đây!”
Triệu Tuấn giật mình hoảng hốt : “Chẳng lẽ mưu kế của mình bại lộ rồi sao?” Cố gắng giữ vẻ mặt bình tỉnh từ từ bước tới, cười nói: “dạ, dạ, xin hỏi 2 vị đại ca có gì cần chỉ bảo ạ.”
Tên cướp đưa bình về phía Triệu Tuấn, trầm giọng nói: “Uống thử 1 miếng xem.”
"Hả?”
“Tao bảo mày uống thử cho tao xem.”
“Uống … uống thử?? Mẹ kiếp, trong rượu có chơi hàng rồi , nếu như mình uống vào, bị trúng độc chết chung với tụi nó thì sao? Nhưng … nếu như không thì chắc chắn bị chúng sinh nghi, tới lúc đó ….. ngu quá, ngu quá, lần này đúng là lấy đá tự ném chân mình rồi, híc híc ….” Triệu Tuấn vẫn cố gắng giữ nụ cười thật tươi trên khuôn mặt, đưa tay ra cầm lấy bình rượu, hít sâu 1 hơi vào người: “Liều thôi, cùng lắm là chết chung với tụi nó. Mình là game thủ, chết rồi sẽ sống lại mà, lo chi!” Nghĩ thế, Triệu Tuấn tự tin bỏ bình rượu vài miệng uống ực ực.
Nhìn thấy anh ta uống 1 cách ngon lành như vậy, tên cướp vội vã giật lại bình rượu, quát lớn: “tao bảo mày uống thử 1 chút thôi chứ có bảo mày uống hết của tao đâu. Mau cút đi lấy tiền cho tao mau.”
Triệu Tuấn vội vã chạy vào bàn làm việc trong phòng khách, vừa giả vờ lật những cuốn ra xem vừa liếc nhìn lũ cướp.
Chỉ thấy chúng uống 1 cách khoái trá, vừa cười vừa bàn tán tối nay sẽ đi đâu làm tiếp tăng 2. Chỉ trong chốc lát, bình rượu đã bị chúng uống sạch, 1 tên thở dài 1 tiếng, tiếc nuối nói: “Chà, rượu cũng khá ổn đấy chứ. chỉ tiếc là hơi ít 1 chút.”
“Lo gì, lát nữa có tiền rồi muốn uống bao nhiêu mà chẳng được. Tao nghe nói ở ngôi làng gần đây vừa mở 1 quán tửu lầu mới, tối nay nhất định không say không về, hố hố!” Tên kia khoái trá nói.
1 tên quay sang nhìn Triệu Tuấn, díu mày quát lớn: “Này, đã xong chưa? Còn định bắt bọn tao đợi tới khi nào đây??”
“Xong ngay, xong ngay, 2 vị đại ca hãy đợi chút nữa!” Triệu Tuấn bối rối cắm đầu cắm cổ lục những quyển sổ trên bàn, trong lòng thầm nghĩ: “Ủa, sao thuốc lâu phát huy tác dụng quá vậy? Chẳng lẽ mình đoán lầm??”
Trong lúc Triệu Tuấn đang hoang mang hoảng sợ, giật mình khi phát hiện cảnh vật ở trước mặt quay cuồng, vừa mừng vừa lo thầm nghĩ: “Tới rồi, tới rồi. Chắc thuốc đã phát huy …..” Dòng suy nghĩ còn chưa dứt, Triệu Tuấn đã ngã hẳn xuống bàn, ngất đi tại chỗ.
2 tên cướp giật mình khi nhìn thấy Triệu Tuấn ngất đi trên bàn, vội vã đứng bật dậy, định bứơc tới xem anh ta đang giở trò gì. Ai ngờ vừa đi được vài bước, cả 2 giật mình phát hiện rằng toàn thân như không còn sức, cảnh vật quay cuồng, đầu óc nặng trĩu, 1 tên hốt hoảng la lớn: “Trúng …. Trúng kế rồi!” câu nói vừa dứt, cả 2 tựa như 2 cây chuối già đổ sập xuống đất.
Không biết ngất đi bao lâu, Triệu Tuấn giật mình tỉnh giấc, chỉ cảm thấy đầu óc nặng nề và đau nhức vô cùng, khiến anh ta không kềm được phải nhăn nhó mặt mũi. Vội vã dùng đôi tay xoa mạnh thái dương của mình, lại lắc đầu vài cái để tỉnh táo lại.
Sực nhớ lại 2 tên cướp lúc nãy, Triệu Tuấn vội vã đưa mắt tìm chúng. Phát hiện cả 2 đang nằm ngất trên sàn nhà. Trông dáng vẻ của chúng dường như đang ngủ 1 giấc say sưa thì phải.
Triệu Tuấn vui mừng nhảy cẫng lên: “À há, thành công rồi, thành công rồi! Thì ra gói bột lúc nãy không phải là thuốc độc, mà là thuốc mê. Hố hố, chắc là do mình uống ít hơn chúng, nên mới tỉnh sớm. Còn chúng quất sạch bình rượu, nên tới giờ vẫn chưa tỉnh đấy mà.”
Nén lại nỗi kích động trong lòng, Triệu Tuấn vội vã rời khỏi chỗ ngồi của mình, chạy tới bên cạnh lũ cướp, thử dùng chân đá nhẹ vào người chúng vài cái. Không thấy phản ứng!
Triệu Tuấn lập tức hiểu rõ mình đã đoán đúng, vội vã quỳ xuống lượm lấy cây đao của chúng, tranh thủ trước khi chúng tỉnh lại, 1 người 1 đao tiễn chúng về tây thiên thỉnh kinh, a di đà phật!
Cây đao trong tay vừa cướp đi mạng sống của 2 tên cướp khốn kiếp, bên tai lập tức vang lên thông báo của hệ thống: “Bạn vừa tiêu diệt được 2 tên sơn tặc hung hăng, nhận được 6000 điểm kinh nghiệm, 3000 đồng tiền vàng!”
Nghe xong thông báo của hệ thống, Triệu Tuấn cười tới nỗi không ngậm miệng lại được, nhận được 6000 điểm kinh nghiệm, lập tức thăng cấp lên lv 7. kiểm tra lại nhẫn càn khôn của mình, phát hiện trong nhẫn có thêm 3000 đồng tiền vàng nữa.
Hít sâu 1 hơi vào người để bình tĩnh lại, Triệu Tuấn vội vã chạy vào nhà bếp tìm 2 cái bao tải lớn, sau đó quay trở vào phòng khách, nhét thi thể của 2 tên cướp vào bao, chuẩn bị mang chúng vứt lên núi nuôi chó sói.
Cót két!
Nghe thấy tiếng mở cửa của nhà trưởng thôn vang lên, đám dân làng nãy giờ vẫn đứng đợi trước nhà lập tức cảnh giác hẳn lên, người nào người nấy đều mang theo vẻ mặt căng thẳng và sợ hãi bước lùi ra xa, sợ rằng tới gần 1 chút sẽ liên luỵ tới mạng sống của mình vậy. Chỉ thấy 1 bóng người gầy ốm đang kéo lê 2 cái bao tải từ trong nhà trưởng thôn từ từ bước ra.
Triệu Tuấn giật mình phát hiện 1 nhóm người tụ tập trước ngay nhà mình, nhìn người nào người nấy đều mang theo ánh mắt không thân thiện nhìn chằm chằm vào mình, anh ta giật mình hoảng hốt, không tự chủ ngẫng đầu lên trời hét lớn: “Trời đất ơi! Cái thời đại gì thế này? Vừa mới giết xong 2 tên, lại tới 1 đống. Chẳng lẽ … chẳng lẽ đẹp trai tài hoa như mình hôm nay phải bỏ mạng ở nơi này sao? Trời kỵ anh tài, thói đời bại hoại, pháp luật đâu hả trời ??!!”
Ong lão lớn tuổi nhất từ trong cơn hoang mang bình tĩnh lại, từ từ bước ra phía trước, thận trọng hỏi: “Xin …. Xin hỏi, ngài có phải là vị trưởng thôn mới do triều đình phái tới, Triệu A Hổ, Triệu trưởng thôn không ạ?”
Tới nước này Triệu Tuấn không còn lo sợ gì nữa, trước sau gì cũng chết, phẫn nộ quẳng 2 cái bao tải đựng xác bọn cướp về phía đám đông, quát lớn: “Đúng thế, ta là trưởng thôn mới của ngôi làng này đây! Đồng bọn của các ngươi đã chết dưới tay ta rồi, muốn chém muốn giết thì cứ tới đây, ta không sợ đâu!” Nói xong, ngồi ngã xuống đất khoang tay lại, nhắm mắt chờ chết.
Đám dân làng giật mình khi nghe thấy Triệu Tuấn nói rằng đã giết chết 2 tên cướp, những người can đảm nhất đã hít sâu 1 hơi lạnh vào người, từ từ bước tới bên cạnh 2 cái bao tải, khom người xuống mở miệng bao ra, phát hiện trong bao quả nhiên có 2 cái xác người, mà còn là 2 tên cướp thường xuyên tới quấy rối họ nữa chứ. Ngay lập tức, người nào người nấy đều mang theo ánh mắt khó tin và khâm phục nhìn chằm chằm vào vị trưởng thôn mới của mình.
Triệu Tuấn chờ mãi vẫn chưa thấy có ai bước tới kẹp mình ra đầu làng chặt đầu. Khẽ mở mắt ra, phát hiện đám người ở phía dưới đang dùng ánh mắt kích động nhìn chằm chằm vào mình. Anh ta díu mày quát lớn: “Này, muốn chém muốn giết thì lẹ đi để tao còn đầu thai nữa chứ. Có biết 1 phút tao lên xuống bao nhiêu tiền không? không có nhiều thời gian ở đó giằng co với các ngươi đâu đấy!”
“Ầm” 1 tiếng, đám dân làng mang theo giọng nói phấn khích nói: “Triệu trưởng thôn quả thật là tài trí hơn người, vừa mới tới đây đã giúp chúng tôi dọn dẹp 2 tên cướp đáng chết này rồi, quả thật là tài ba quá đi.”
“Đúng thế, đúng thế, Triệu trưởng thôn mặt mày sáng sủa, khôi ngô tuấn tú, chỉ nhìn sơ qua là biết không phải là nhân vật tầm thường rồi, xem ra thôn Cát Tường của chúng ta có phước rồi đây!”
”Á, không biết Triệu trưởng thôn đã có thê tử chưa nhỉ? Em gái của tôi là 1 cô gái đảm đang, hiền thục và xinh đẹp nhất làng đấy, không biết Triệu trưởng thôn …..”
“Hoan hô Triệu trưởng thôn, bắt đầu từ ngày hôm nay, ngài sẽ trở thành vị anh hùng trong lòng tôi, sự ngưỡng mộ của tôi dành cho ngài tựa như sông nước ngùn ngụt, liên miên không ngớt, tựa như Hoàng Hà nổi lũ, không thứ gì có thể cản nổi ……”
"Triệu trưởng thôn ……”
………….
Những tiếng khen ngợi không dứt vang lên, khiến cho Triệu Tuấn cũng không biết là nên cười hay nên khóc. “Họ …. Họ là dân làng ở đây?? Không phải là đồng bọn của 2 tên cướp?? Mẹ kiếp, thế mà không nói sớm, làm mình suýt chút nữa thì tè ra quần luôn nè, ta XX cái OO cái ngươi đấy, XX cái OO ….”
Ông lão đã trấn an lại sự quá khích của đám dân làng, bước tới dìu Triệu Tuấn đứng dậy, trên môi mang theo 1 nụ cười nhân hậu, nói: “Triệu trưởng thôn, tôi tên là Lý Nguyên, là tiền trưởng thôn của ngôi làng này. Tôi xin thay mặt mọi người trong làng cám ơn Triệu trưởng thôn đã giúp chúng tôi tiêu diệt 2 tên sơn tặc khốn khiếp đó, xin cám ơn.”
Nhìn thấy 1 ông lão chắp tay thi lễ cám ơn mình, Triệu Tuấn có chút chịu không thấu, vội vã đỡ ông ta đứng thẳng người lại, mỉn cười nói: “À, à … bảo vệ dân làng là trách nhiệm của 1 vị trưởng thôn như tôi. Cho dù có chết, tôi cũng phải liều mình để bảo vệ người dân của mình, tuyệt đối không để cho mọi người gánh chịu sự ức hiếp của lũ cướp núi!” Không chỉ giọng nói vừa nặng vừa nghiêm, ngay cả sắc mặt cũng mang theo 1 sự kiên quyết khó tin, khiến cho đám dân làng ở phía dưới đều sửng sốt cả người. Thực ra vào lúc đó ngay cả bản thân Triệu Tuấn cũng không ngờ mình lại nói ra được câu đó. Nhưng xem ra mình cũng có năng khiếu trở thành 1 chính khách đấy chứ, hố hố.
Không chỉ đám dân làng ở phía dưới phải rơi lệ sau khi nghe xong lời nói “Xuất phát từ tận đáy lòng” của vị trưởng thôn mới, ngay cả Lý lão đầu ngày thường vốn rất trầm tĩnh, cũng không kềm được có chút xúc động, lắc đầu thở dài nói: “Thôn Cát Tường cuối cùng cũng đã có 1 vị trưởng thôn tốt rồi đây.”
Sau khi đón nhận xong những lời cảm kích của đám dân làng, Triệu Tuấn đã dẫn theo vị tiền trưởng thôn Lý lão đầu vào phủ. Trong lúc chờ đợi ngôi nhà đang được người dân giúp đỡ dọn dẹp lại, Triệu Tuấn cùng Lý lão đầu bước vào phòng làm việc đã được dân làng ưu tiên dọn dẹp xong. Phân chủ khách ra ngồi, dưới sự hướng dẫn của Lý lão đầu, Triệu Tuấn mở cuốn sổ trên bàn ra xem, những dữ liệu trong cuốn sổ lập tức thay đổi, trong sổ ghi rõ mọi chi tiết, thông tin của ngôi làng này.
Làng Cát Tường.
Trưởng thôn: Triệu A Hổ.
Cấp bậc: 1
Diện tích: 4000 mét vuông .
Dân số: 12 / 50
Kinh tế: chưa biết.
Độ hài lòng của ngừơi dân: 60.
Kiến trúc hiện có: N/A
Kiến trúc có thể xây dựng:
Tửu lầu ( sơ cấp): có thể thu hút những du khách NPC ghé thăm. Độ hài lòng của người dân +1, điều kiện cần thiết: đầu bếp. Chi phí xây dựng: 1500.
Tiệm tạp hoá (sơ cấp): chuyên buôn bán các loại vật phẩm thông dụng cho dân làng sử dụng hằng ngày. Độ hài lòng của người dân +1. Điều kiện cần thiết: thương nhân. Chi phí xây dụng: 1500.
Trường học (sơ cấp): nơi đào tạo ra nhân tài cho bổn thôn, trí lực của người dân +1. Điều kiện cần thiết: tú tài. chí phí xây dựng: 1000.
Lò rèn (sơ cấp): nơi cung cấp các dụng cụ làm bằng thép, đồng. Điều kiện cần thiết: thợ rèn. Chi phí xây dựng 1000.
Điều kiện nâng cấp thôn làng: xây dựng đầy đủ các kiến trúc hiện có trong danh sách. Dân số đạt tới mức cao nhất.
Đọc xong bảng thông số trong cuốn sổ, Triệu Tuấn hít sâu 1 hơi vào người, dùng tay xoa nhẹ thái dương của mình, bắt đầu cân nhắc và định hướng cho sự phát triễn của ngôi làng mình: “Theo như những thông số ghi trong cuốn số, muốn nâng cấp thôn làng, phải xây dựng tất cả các kiến trúc cần thiết và đạt được dân số tối đa theo yêu cầu của hệ thống. Vấn đề dân số thì không cần quá lo lắng, vì nếu như mức độ hài lòng của người dân trong làng đủ cao, hàng ngày sẽ xuất hiện những người dân lưu vong tới định cư, muốn đạt được yêu cầu vấn đề chỉ là thời gian mà thôi. Khó là khó ở chỗ xây dựng các kiến trúc trong danh sách, muốn xây dựng được những kiến trúc đó, quan trọng nhất là phải có nhân tài cần thiết cho mọi lãnh vực. Trong thế giới tam quốc này, thứ gì quý giá nhất chứ? Không phải tiền, mà là nhân tài. Điều cấp bách ở trước mắt là phải kiếm được nhân tài trước đã, không có nhân tài, thôn làng của mình sẽ không thể phát triễn được.”
Nãy giờ Lý lão đầu vẫn ngồi ở 1 bên, nhìn thấy vẻ mặt phiền não của Triệu Tuấn, ông ta lên tiếng hỏi: “Không biết A Hổ trưởng thôn có chuyện gì mà phiền lòng thế?”
Triệu Tuấn ném cuốn sổ xuống bàn, thở dài 1 tiếng, gượng cười nói: “Cái này, à … Lý trưởng thôn, ông từng làm qua trưởng thôn 1 thời, chắc cũng hiểu rõ mọi điều hành trong thôn rồi nhỉ? Hiện giờ tôi đang đau đầu về vấn đề xây dựng các kiến trúc cần thiết để nâng cao chất lượng cuộc sống cho người dân. Ông cũng biết rồi đấy, muốn xây được những kiến trúc đó, cần phải có nhân tài, nhưng mà ….”
Lý lão đầu mỉn cười nói: “Thì ra là thế. Thế mà lão phu cứ tưởng ngài đau đầu về vấn đề gì. Thực ra thì, trong thôn của chúng ta ít nhiều cũng còn 1 vài nhân tài đấy.”
”Hả?” Triệu Tuấn cố gắng nén lại cơn phấn kích của mình, chỉ mỉm cười nhìn chằm chằm vào Lý lão đầu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét