Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2011

Tam Quốc Đô Thị!! - Chap 2

Chương 2: Sơn tặc ghé thăm.






     Chỉ thấy 2 người này có khuôn mặt hung tợn, râu ria đầy mặt, tóc tai bù xù, làn da sạm đen với những bắp thịt cuồn cuộn, mỗi người trên tay cầm theo 1 cây đao vô cùng sắc bén, hiên ngang bước thẳng vào làng, chỉ nhìn sơ qua là biết chúng không phải tới đây để tham quan rồi. Nên Triệu Tuấn vô cùng nhanh nhẹn chạy núp sang 1 bên theo dõi.

     1 trong 2 tên vơ múa cây đao trong tay vừa đi vừa nói: “Cũng không biết đại ca nghĩ sao? Cái ngôi làng nghèo đói này có còn gì cho chúng ta vơ vết nữa đâu? Vì sao lại phải xa xôi chạy tới nơi này để thu tiền bảo kê nữa? Theo tao thì nên phóng 1 ngọn lửa đốt sạch luôn cho rồi.”

     Tên còn lại cười lạnh nói: “Kể cũng lạ, 1 cái nơi chim không đẻ nổi trứng như thế này, vậy mà cũng có người tới nhậm chức trưởng thôn đấy nhỉ. Cũng không biết nên gọi tên đó là vĩ nhân hay bị khùng. Lát nữa tao với mày cứ thẳng tay vơ vết thằng trưởng thôn ngu xuẩn đó, nếu như hắn dám phản kháng, hừ hừ …. Chặt đôi tai hắn ra để ngâm rượu!”

     Nghe xong lời nói của 2 tên đàn ông có khuôn mặt hung tợn, Triệu Tuấn giật mình, theo phản ứng tự nhiên vội vã dùng tay bịp lại đôi tai của mình: “Người …. Người mà chúng vừa nói …. Không …. Không phải là mình chứ!!”

     Dưới cặp mắt căng thẳng và sợ hãi của Triệu Tuấn, 2 tên giặc đã bước tới trước cửa toà nhà to nhất trong làng, 1 tên bước về phía trước, mở miệng la lớn: “Có ai ở nhà không? Bọn ta là cướp núi của vùng núi gần nay, hôm nay được lệnh của đại ca tới thu tiền bảo kê đây!”

     Hay! Cướp núi hiên ngang đứng ngay trước cửa nhà trưởng thôn khai ra danh tánh và mục đích vòi tiền của mình, cái thời đại gì thế này!!

     Không ai trả lời!

     Tên cướp lại gọi thêm 1 tiếng nữa nhưng vẫn không nghe thấy tiếng trả lời.

     Chúng bắt đầu nổi giận chia ra lục soát khắp làng. Triệu Tuấn hiểu rõ rằng nếu tiếp tục bỏ trốn cũng không phải là thượng sách, hít sâu 1 hơi vào người để thu hết mọi can đảm, từ từ bước ra, trên môi mang theo 1 nụ cười thân thiện, nói: “2 vị đại ca, có tôi đây! Có tôi đây! Các vị định tìm tôi phải không ạ?”

     2 tên cướp đưa mắt nhìn nhau, lại liếc nhìn Triệu Tuấn 1 cái, trên môi lộ ra 1 nụ cười hiểm ác, từ từ bước tới, vòng tay khoác lên vai của anh ta, cười lạnh nói: “Mày chính là tên trưởng thôn mới của làng này phải không? Thế nào, đút lót bao nhiêu cho lũ quan phủ rồi mới nhận được chức vụ béo bở ở đây thế?”

      "Chức vụ béo bở? Mẹ kiếp, chức vụ ******** thì đúng hơn, còn chưa kịp nhậm chức đã có cướp núi tới đòi tiền trà nước rồi, bộ tụi bây tửơng tao là dê béo sao? Muốn tới mổ xẻ là mổ xẻ à? Được thôi, lát nữa tao cho tụi bây hết đường trở về luôn!” Triệu Tuấn có chút cảm thán trước trí tuệ nhân tạo của bộ trò chơi này, ngay cả câu đối thoại như thế này cũng nghĩ ra, xem ra đám NPC này không tuyệt đối không ngu xuẩn máy móc như những bộ trò chơi online trước kia, xem ra có chút khó khăn rồi đây.

     Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng trên khuôn mặt Triệu Tuấn vẫn giữ 1 nụ cười thân thiện vô hại, cố gắng tạo ra vẻ mặt như 1 tên nịnh bợ, hí hí cười nói: “2 vị đại ca, tiểu đệ vừa mới tới đây, còn nhiều điều chưa biết, không biết 2 vị đại ca là …..”

     ”Hừ, bọn tao là cướp núi bảo kê ở vùng này, hàng tháng đều tới thu tiền bồi dưỡng. Nghe nói hôm nay có 1 tên trưởng thôn mới tới nhậm chức, nên mới ghé thăm xem có gì giúp đỡ không đó mà?”

     ”Giúp đỡ?? Tụi bây không tới phá hại là tao cầu trời bái phật rồi chứ ở đó mà giúp với đỡ!” Triệu Tuấn hí hí cười nói: “Dạ dạ, tạm thời mọi chuyện vẫn yên ổn, chắc chưa cần thiết phải làm phiền tới 2 vị đại ca đâu ạ! Hay là thế này nhé, 2 vị hãy về trước đi, đợi khi nào đệ cần giúp đỡ, sẽ cho người tới mời 2 vị đại ca tới sau.”

     Tên cướp đang khoác lấy vai của Triệu Tuấn cừơi lạnh 1 tiếng: “Về trước? Bộ mày tưởng tụi tao rảnh lắm hả? Khi không lại đi tới đây rồi trở về với đôi bàn tay không! Muốn đuổi khéo bọn tao về cũng dễ thôi, không cần nhiều đâu, 3000 đồng vàng vào tay xong, mày có quỳ xuống năn nỉ tụi tao cũng không thèm ở lại cái nơi chim không đẻ nổi trứng này đấy chớ!”

     “Ta XX cái OO mi đấy! Vừa mới mở miệng ra là đòi 3000 đồng vàng, coi chừng tụi bây nuốt không trôi ngặt thở mà chết đấy!” Trên trán của Triệu Tuấn đã đổ đầy mồ hôi, nhưng vẫn díu mắt cười xoa tay nói: “Cái này ….. 2 vị đại ca cũng thấy rồi đấy. Tiểu đệ vừa mới tới đây, thậm chí còn chưa kịp nhậm chức nữa. Tình hình tài chính trong thôn chưa rõ ràng, lấy đâu ra 3000 đồng vàng mà đưa cho đại ca đây?”

     “Mày thích làm sao thì làm, tụi tao không cần biết, nếu như hôm nay không giao đủ 3000 đồng vàng, mày chuẩn bị nhờ người khác khiêng mày về quê đi nhé!” Tên cướp bắt đầu có chút bực bội, hừ mạnh 1 tiếng, hăm doạ nói.

     Triệu Tuấn run bắn người lên vì sợ sệt, tên cướp nhìn thấy cảnh đó lộ ra 1 nụ cười hài lòng, xem ra chiêu hăm doạ của mình đã có tác dụng rồi nhỉ!

     Sau 1 hồi hoang mang mất bình tĩnh, trong đầu Triệu Tuấn bỗng nhiên sực nhớ ra điều gì đó, cố gắng tạo ra 1 khuôn mặt sợ hãi và căng thẳng, ngập ngừng nói: “Thế … thế này nhé 2 vị đại ca …. 2 vị đại ca hãy theo đệ vào phủ để kiểm tra lại kho tài chính của ngôi làng này, sau đó sẽ lấy tiền trong kho giao nộp cho đại ca, được chứ?”

     2 tên cướp khẽ đưa mắt nhìn nhau, lại quan sát vẻ mặt sợ sệt và căng thẳng của Triệu Tuấn, cười lạnh nói: “Được, đố mày cũng không dám giở trò gì trước mặt tụi tao. Cho mày 1 tiếng đồng hồ, nếu như còn không giao đủ 3000 đồng vàng, tụi tao sẽ tiến hành đồ sát cả ngôi làng này!” Nói xong, đẩy Triệu Tuấn đi ở phía trước, đi tới toà nhà trưởng thôn.

     Bước tới trước cửa, từ trong nhẫn càn khôn lấy ra xâu chìa khóa, hồi hộp tra chìa vào ổ khoá. Đúng vậy, Triệu Tuấn đang rất hồi hộp, theo suy đoán của anh ta thì xâu chìa và gối thuốc bột chính là vật phẩm quan trọng có thể giúp mình đánh bại 2 tên cướp núi này. Nếu như không đúng với những gì mình suy đoán, có thể để lại cái mạng ở đây được rồi đấy.

     “Cạch!”

     Tiếng khoá mở ra, trong lòng Triệu Tuấn đang mừng thầm vì sự suy đoán của mình đã rất chính xác. Vội vã dùng sức đẩy cửa to ra, mời 2 tên cướp vào trong rồi đóng kín cửa nhà lại.

     Khi cửa nhà trưởng thôn vừa đóng kín, những căn nhà dân ở xung quanh lập tức xuất hiện vô số cái đầu người thò ra. Nhận thấy không còn gì nguy hiểm nữa, dân làng mới từ trong căn nhà bước ra tụ tập lại ở trước cửa nhà trưởng thôn.

     Dân làng trong thôn Cát Tường này không đông, chỉ khoảng 12 người, ngoài trừ 2 cô gái ăn mặc thôn quê còn khá trẻ tuổi ra, đa số đều là những người già cả. Trong đó có 1 ông già lớn tuổi nhất trong đám bước ra phía trước, lắc đầu thở dài 1 tiếng: “Không ngờ …. Không ngờ trưởng thôn mới của chúng ta lại nhát gan như vậy. Đối diện với 2 tên cướp núi mà không dám phản kháng, thậm chí còn dẫn vào nhà làm khách. Xem ra cuộc sống của người dân thôn Cát Tường đã khổ rồi sẽ còn khổ thêm nữa rồi.”

     1 người đàn ông trung niên đứng trong đám đông vội vả bước ra, phẫn nộ nói: “Trưởng thôn, tên trưởng thôn mới tham sống sợ chết như vậy. Nếu như để hắn cai quản chúng ta, không chừng sẽ phá hỏng cả thôn Cát Tường của chúng ta nữa đấy!”

     Ông lão lớn tuổi dang 2 tay ra, dùng 1 giọng điệu không biết phải làm sao thở dài nói: “Vậy chứ biết làm sao bây giờ hả cậu? Người ta là trưởng thôn mới do triều đình phái tới cai quản chúng ta. Chúng ta có thể làm gì được nào?”

     Người đàn ông trung niên hặm hực cắn chặt môi mình, cắn tới nỗi chảy máu: “Nhưng … nhưng …..”

     Những ngừơi còn lại cũng đã đứng ra, mang theo khẩu khí bất bình và phẫn nộ nói: "Còn làm sao nữa? Nếu như hắn dám có những hành động phá hoại ngôi làng của chúng ta, cho dù có chết, chúng ta cũng phải kéo hắn chết theo.”

     Nhìn thấy vẻ mặt đầy căm phẫn của đám dân làng, ông lão vội vã đứng ra ngăn cản: “Tất cả mọi người hãy nghe tôi nói! Chúng ta không nên hành động 1 cách lỗ mãng như thế này! Cát Tường chỉ còn lại có mười mấy người chúng ta, nếu như chỉ vì 1 tên cẩu quan mà bỏ mạng thì còn ai giữ gìn Cát Tường thôn của chúng ta nữa đây? Vả lại, cũng có thể là do chúng ta quá bi quan đó thôi, chúng ta hãy bình tĩnh chờ đợi, để xem tên trưởng thôn mới xử lý việc này như thế nào rồi mới quyết định sau, được chứ?”

      Câu nói của vị tiền trưởng thôn rất có lý, nên mọi người đều im lặng nhìn chằm chằm vào ngôi nhà trưởng thôn ở trước mặt chờ đợi, chờ đợi xem vị trưởng thôn mới của mình là 1 tên tham sống sợ chết hay 1 vĩ nhân tới cứu họ thoát khỏi cuộc sống khốn khổ.

     Ngôi nhà của trưởng thôn thực ra cũng chẳng có gì đặc sắc cả. Khá giống như những toà nhà của các quan phủ mà ta thường thấy trên các bộ phim cổ trang trên truyền hình. Chỉ là, dường như đã lâu rồi chưa có ai dọn dẹp qua căn nhà thì phải, chỗ nào chỗ nấy đều bụi bặm dày hơn cả thước, mạng nhện dính đầy trên tường. Nếu như không phải bên tai vừa vang lên thông báo rằng chào mừng Triệu Tuấn bước vào ngôi nhà trưởng thôn của mình, e rằng anh ta đã tưởng rằng đây là 1 ngôi nhà hoang đã bị bỏ phế hết mười mấy năm rồi chứ.

     Bước vào phòng khách của nhà trưởng thôn, dùng tay áo phủi đi hết những lớp bụi dính đầy trên ghế rồi mời 2 tên cướp ngồi xuống, Triệu Tuấn vẫn không quên mang theo bộ mặt nịnh bợ, hí hí cười nói: “2 vị đại ca đi đường chắc mệt và khát nước rồi nhỉ. Xin hãy ngồi đây nghỉ mệt 1 chút, để đệ vào trong tìm xem có bình rượu nào không mang ra cho 2 vị đại ca giải khát, sau đó đệ sẽ mở ngân khố trong làng để lấy tiền cho 2 vị đại ca, được chứ?”

     2 tên cướp đưa mắt nhìn nhau, sau đó khà khà cười nói: “Tốt, xem ra mi cũng là 1 tên khốn biết làm người. Sẵn tiện vào trong kiếm xem có món gì bỏ bụng hay không, bọn tao đi đường cả ngày trời đói meo rồi đây nè. Nhưng hãy nhớ kỹ, mày mà dám giở trò trước mặt bọn tao thì coi chừng cái mạng chó của mày đấy.” Hăm doạ xong, vẫy vẫy tay đuổi Triệu Tuấn vào trong kiếm rượu và thức ăn cho chúng, sau đó cả 2 hí hửng bàn tán xem sau khi lấy được tiền rồi sẽ đi đâu vui vẻ vui vẻ.

     Triệu Tuấn bước ra khỏi phòng khách, trên môi lập tức lộ ra 1 nụ cười sắc lạnh, lẩm bẩm nói nhỏ: “Mẹ kiếp, đi đâu vui vẻ hả? Đi địa phủ uống trà với hắc bạch vô thường là vui vẻ nhất đấy.”

     Vội vã chạy vào trong nhà bếp, mặc dù trong này vô cùng tàn tạ, nhưng Triệu Tuấn cũng không khó khăn gì khi kiếm ra 1 vài bình rượu vẫn còn niêm phong ở bên góc tường.

     Lấy 2 bình rượu để lên bàn, dùng ngón tay chọt thủng lớp giấy niêm phong ở miệng bình, sau đó cẩn thận từ trong nhẫn càn khôn lấy ra gói thuốc bột nhỏ, gói thuốc kỳ lạ không ghi rõ tác dụng gì cả. Nhưng nếu như hệ thống giao cho, chắc là có thể giúp ích được gì đó cho người chơi. Chỉ là có nghĩ ra cách sử dụng hay không thì tuỳ thuộc vaò trí tuệ của người đó mà thôi.

     Gói thuốc bột chia đều đổ hết vào 2 bình rượu, cầm lên lắc đều cho tan hẳn vào trong rượu, lại cẩn thận dùng tay áo lau sạch lớp bột không cẩn thận dính trên miệng bình.

     Cảm thấy hài lòng với kiệt tác của mình, Triệu Tuấn 1 tay cầm 1 bình quay trở về phòng khách.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét