Thứ Hai, 12 tháng 9, 2011

Tam Quốc Đô Thị!! - Chap 5

Chương 5: Kéo lên tàu giặc 


Sau khi dụ được con cá béo vào lưới , Triệu Tuấn mang theo tâm trạng vui vẻ cùng Lý lão đầu rời khỏi . trên đường quay trở về toà nhà của mình , Lý lão đầu có chút thấp thõm không yên , cuối cùng cũng mở miệng nói : “ cái này …. A Hổ trưởng thôn , dường như lúc nãy …. Có chút quá đáng thì phải .”


” quá đáng ?” Triệu Tuấn ngừng bước , vỗ nhẹ lên vai của Lý lão đầu , thở dài nói : “ Lý trưởng thôn , ông nói tôi quá đáng . nhưng rốt cuộc là tôi quá đáng ở chỗ nào ? chẳng phải tôi đã phân chia đầy đủ rõ ràng với thím Hà rồi sao ? tuy tôi có sử dụng 1 ít thủ đoạn , nhưng hãy thử nghĩ xem , sau khi dính phải cạm bẫy do tôi đặt ra , thím Hà sẽ hết lòng làm việc cho tửu lầu , ăn nên làm ra , cho tới lúc phân chia lợi nhuận , thím Hà sẽ nhận được số tiền nhiều hơn , cuộc sống sẽ dần được cải thiện . như vậy không tốt hơn sao ? tôi không phủ nhận tôi có chút ma mãnh , nhưng tất cả những gì tôi làm , chỉ là muốn tốt cho người dân của mình mà thôi . cho dù người khác dùng cặp mắt nào để nhìn tôi ra sao , nói tôi gian xảo như thế nào , tôi cũng không quan tâm , tôi chỉ làm những gì mình cảm thấy đúng , thế thôi . chỉ cần sau này có 1 ngày nào đó họ thử ngẫm nghĩ lại xem , những gì tôi đã làm rốt cuộc là đúng hay là sai ? đúng là đúng như thế nào ? sai là sai như thế nào ? vậy thôi .”


Lý lão đầu nghe xong câu nói của Triệu Tuấn, không kềm được ngơ ngác cả người . 1 chàng thanh niên chỉ mới khoảng 20 tuổi , lại nói ra được những câu như thế này ư ?là mình chưa đủ trình độ để thấu hiểu , hay là do cậu ta quá phi thường ? nghĩ hoài nghĩ không thấu , nhưng rõ ràng ông ta lại không thể tìm ra lời lẽ nào để phản bác lại ,lắc đầu thở dài 1 tiếng , trong lòng thầm nghĩ : “ thôi , nghĩ làm gì cho mệt xác . đường dài mới biết ngựa hay , sau này tất cả mọi việc sẽ có câu trả lời thôi .


Trong lúc định quay đầu trở về nhà trưởng thôn , bỗng nhiên bên đầu làng truyền tới tiếng xe đẩy . cả Triệu Tuấn và Lý lão đầu đều quay đầu lại nhìn . chỉ thấy 1 đoàn người khoảng 7 , 8 tên , đang xe lớn xe nhỏ đẩy vào trong làng .


Vừa nhìn thấy người đàn ông có tuổi dẫn đầu đoàn người , Lý lão đầu lập tức lộ ra vẻ mặt vui mừng , cùng Triệu Tuấn bước tới chào đón đoàn người đó .


“ ái da , đó không phải là Giả lão đầu của làng Phi Yến của làng bên cạnh sao ? vì sao lại dẫn theo cả gia đình xe lớn xe nhỏ đi tới làng Cát Tường của tôi vậy ?” Lý lão đầu cùng Triệu Tuấn bước tới , trên môi mang theo 1 nụ cười thân thiện , khẽ cúi người chào hỏi .


người đàn ông họ Giả kia lắc đầu thở dài 1 tiếng , giận dữ nói : “ đừng nói nữa . hôm qua có 1 tên trưởng thôn mới do triều đình phái tới , gặp phải bọn sơn tặc tới đòi tiền bảo kê , ai ngờ tên khốn nhát gan đó , chẳng những lấy hết số tài sản của cả làng trong kho ra tặng cho lũ cướp , còn để mặc chúng cướp bắt thiếu nữ trong làng về núi . có 1 tên trưởng thôn bất tài như thế này , chúng tôi sao còn sống nổi trong làng Phi Yến nữa chứ ? nên sáng nay cả gia đình tôi đã dọn nhà rời khỏi ngôi làng đó , đang trên đường tìm nơi trú chân đấy mà .”


Lý lão đầu lộ ra vẻ mặt đắc chí , há há cười nói : “ hố hố , thì ra là thế . tệ quá nhỉ , chẳng bằng với vị trưởng thôn đẹp trai tài hoa của làng chúng tôi . chính vào ngày hôm qua , làng chúng tôi cũng bị lũ cướp trên cả chục mạng bao vây ( hơi phóng đại), chính 1 mình vị trưởng lão của chúng tôi tả xung hữu đột đánh cho lũ cướp tàn bạo đó bỏ chạy mất dép ( có chút quá đáng), không còn dám quay về nữa đấy, hố hố !”


mẹ kiếp , cái ông già có khuôn mặt lương thiện trung thực này , không ngờ cũng nổ kinh đấy chứ ? đánh cho mười mấy tên cướp chạy mất dép ? chỉ sợ 1 tên tới đây thôi , người chạy mất dép là tôi chứ có phải là chúng đâu ! Triệu Tuấn có chút cười khóc không được trước những lời tán dương quá phần quá đáng của Lý lão đầu .


không ngờ Giả lão đầu lại tin thật , trố mắt ra nhìn Lý lão đầu , kinh ngạc nói : “ thật thế sao ? vị trưởng thôn mới của làng ông tài giỏi thế sao ? đúng là … đúng là cùng người không cùng mạng . chả bù với ngôi làng của tôi ….. đáng tiếc , đáng tiếc …..”


trong lúc Lý lão đầu lại tiếp tục khoe khoang những thứ tốt đẹp nhất của vị trưởng thôn mới của mình trước mặt hàng xóm , Triệu Tuấn chịu đựng không nổi nổi hết cả da gà , khẽ ho nhẹ 1 tiếng ngắt lời ông ta , mỉn cười nói : “ Lý trưởng thôn , đây là bạn của ông sao ? sao ông không giới thiệu cho tôi làm quen thế ?”


nghe thấy Triệu Tuấn lên tiếng , Lý lão đầu mới sực nhớ ra phía sau lưng mình còn vị trưởng thôn , vội vã thu xếp lại tâm trạng quá khích của mình , giới thiệu : “ đây là vị trưởng thôn mới của làng tôi , Triệu A Hổ . còn đây là tiền trưởng thôn của làng Phi Yến nằm cách ngôi làng của chúng ta 200 dặm , Giả Văn Hiển , Giả tiên sinh .”


theo phong tục của người xưa , Triệu Tuấn mỉn cười bước về phía trước , chắp tay thi lễ với Giả Văn Hiển : “ tại hạ là trưởng thôn mới của ngôi làng này Triệu A Hổ , rất hân hạnh được gặp mặt Giả tiên sinh .”


Giả Văn Hiển cũng chắp tay đáp lễ , dùng 1 ánh mắt thích thú ngắm nhìn Triệu Tuấn , lại quay sang nhìn Lý lão đầu , mang theo giọng điệu ngưỡng mộ nói : “ chà , A Hổ trưởng lão của quý thôn văn vẻ lịch sự , chỉ nhìn sơ qua là biết không phải nhân vật tầm thường . quý thôn có 1 vị trưởng thôn như thế , quả thật là may mắn quá đi .”


” chẳng phải sao ? từ lúc A Hổ trưởng thôn tới đây , không chỉ giúp chúng tôi đánh đuổi giặc núi , thương dân như con , giảm thuế cho dân , thậm chí còn có ý định xây 1 toà trường học miễn phí giành cho tất cả các trẻ em nghèo trong làng nữa đấy . thử hỏi xem , tìm đâu ra 1 vị trưởng thôn tốt như thế này chứ ?” vừa nói vừa nháy mắt với Triệu Tuấn vài cái .


mẹ kiếp , lão già này trông vậy mà cáo lắm chứ chẳng chơi . định chơi trò tiên trảm hậu tấu hả ? cái gì mà mở trường học không cần đóng học phí , bộ tao đang mở viện từ thiện sao ? mỗi 1 đồng 1 cắc cắn ra cũng có máu đó ông nội ! được , ông bất nhân tôi bất nghĩa . đừng có trách tại sao tôi độc ác à nha . Triệu Tuấn cố gắng nén lại cơn giận của mình , trên mặt vẫn mang theo nụ cười thân thiện .


Giả Văn Hiển mang theo ánh mắt kinh ngạc nhìn chằm chằm vào Triệu Tuấn , thót lên : “ trời , thật thế sao ? không ngờ …. Không ngờ A Hổ trưởng lão lại đại nhân đại nghĩa như thế này , tốt , tốt !”


Triệu Tuấn giả vờ tỏ ra khiêm tốn ,đồng thời không quên kéo lão già đáng ghét xuống nước : “tại hạ chỉ mong muốn có thể giúp cho người dân của mình ai cũng có cơm ăn , có áo mặc , trẻ em được học hành để trở thành tương lai của đất nước . cũng may là Lý trưởng lão sau khi nghe xong kế hoạch cuả tôi lập tức đồng ý giúp đỡ , sẵn lòng quyên góp 1 nửa tiền xây dựng trường học, đồng thời không nhận tiền công giúp nhà trường làm khách dạy 5 khoá học 1 ngày . so với tấm lòng vì dân vì nước của Lý trưởng lão , tại hạ đáng là gì chứ !”


Nghe xong lời nói của Triệu Tuấn , Lý lão đầu đã mặt đen như than , suýt chút nữa thì đứng không vững té ngã xuống đất .


Giả Văn Hiển lộ ra vẻ mặt hài lòng , nhẹ nhẹ nói : “ A Hổ trưởng lão quá khiêm tốn rồi . tấm lòng vì dân vì nước của ngài quả thật rất đáng cho nhiều người học hỏi .” sau đó quay sang nhìn Lý lão đầu , cười nói : “ không ngờ ông đã lớn tuổi rồi mà còn sung mãn như thế kia , 1 ngày mở 5 khoá học , chắc sẽ mệt mỏi lắm đấy , nếu là tôi thì chắc sẽ chịu đựng không nổi rồi . trong làng này có những hết lòng vì dân như 2 vị , quả thật là phúc đức của người dân thôn Cát Tường , khâm phục , khâm phục !”


“ hô hô … quá …. Quá khen rồi … quá khen rồi ….” Mặc dù rất muốn khóc , nhưng lúc này Lý lão đầu chỉ còn cách cắn chặt răng mà tiến thôi .


sau 1 hồi khách sáo , Triệu Tuấn tò mò hỏi : “ các vị đã rời khỏi làng Phi Yến ,vậy có ý định di cư tới đâu chưa ?”


Giả Văn Hiển lắc đầu thở dài : “ thành thật mà nói , chúng tôi sống ở trong làng Phi Yến hết mấy chục năm rồi . nếu như không phải vì bỗng nhiên xuất hiện tên trưởng thôn khốn kiếp đó , chúng tôi sẽ không bao giờ rời đi . cho nên , lúc này chúng tôi vẫn chưa có dự định sẽ di cư tới đâu nữa .”


nghe Giả Văn Hiển nói thế , đôi mắt của Triệu Tuấn lập tức rực sáng , mồi ngon để ngay trước miệng , không ăn sẽ bị trời đánh đấy . anh ta lộ ra 1 nụ cười muốn thân thiện bao nhiêu có bấy nhiêu, nhẹ nhẹ nói : “ nếu như các vị chưa có quyết định được nơi định cư . vậy thì cứ tạm thời trú chân tại làng này đi , đợi khi nào tìm ra được nơi ở thích hợp rồi mới lên đường cũng chưa muộn mà .”


nói xong, khẽ liếc nhìn Lý lão đầu 1 cái . ông ta lập tức hiểu ý , mặc dù đang tức giận khi bị Triệu Tuấn kéo lên tàu giặc , nhưng vì lợi ích của ngôi làng ,ông ta không thể không giúp đỡ , nên vội vã lên tiếng nói : “ đúng thế , đúng thế , Giả lão đầu à ! nếu như chưa quyết định được định cư ở nơi nào thì cứ tạm thời trú chân ở đây thử 1 thời gian xem . nếu như cảm thấy thích hợp , có thể trực tiếp định cư ở đây luôn . dù sao nơi này cách thôn Phi Yến cũng không quá xa , sau này nhằm những ngày lễ cúng bái tổ tiên , ông đi qua đi lại cũng dễ dàng hơn .”


Giả Văn Hiển vẫn còn có chút do dự : “ nhưng mà …. Như vậy liệu có ổn không ?”


Triệu Tuấn và Lý lão đầu kẻ xướng người hoạ , dựa vào chiếc lưỡi 3 tấc của mình không ngừng tạo ra công trình phun nước miếng , cuối cùng cũng dụ được gia đình 8 người của Giả Văn Hiển định cư ở đây .


Sau khi quyết định định cư tại thôn Cát Tường , Giả Văn Hiển đã bỏ tiền ra mua 1 miếng đất rộng lớn trong làng để xây nhà , đồng thời làm thủ tục định cư tại đây . trước khi toà nhà mới xây thành , dưới sự ám chỉ của Triệu Tuấn , Lý lão đầu đã đưa gia đình ông ta ở tạm tại một trong những ngôi nhà sạch đẹp nhất còn trống ra trong làng .


Không ngờ mới ngày đầu tiên đã thu được hơn 300 đồng vàng tiền mua đất và chi phí làm thủ tục định cư , đóng thuế v.v….. và điều quan trọng nhất là ,Lý lão đầu đã nói cho Triệu Tuấn biết rằng , Giả Văn Hiển từng 1 thời làm thương nhân , nếu như thuyết phục được ông ta giúp đỡ , anh ta lại có thể xây dựng thêm 1 tiệm tạp hoá nữa .


“ hố hố , không ngờ vừa có tiền sài , vừa giải quyết được phần nào dân số trong làng , thậm chí còn có thêm 1 thương nhân trung cấp nữa chứ ? nếu như ngày nào cũng tốt đẹp như thế này thì hay biết mấy nhỉ ? hê hê , trước tiên là phải tìm cách dụ Giả lão đầu tên tàu giặc trước đã . theo lời kể của Lý lão đầu thì tiệm tạp hoá thường là nơi thu nhập ổn định nhất trong làng , nếu như có thêm 1 thương nhân trung cấp giúp đỡ , chắc chắn sẽ như hổ mọc thêm cánh , trong 1 thời gian dài không cần phải lo lắng tới tiền mặt không đủ sài nữa . ” Triệu Tuấn vừa xoa cằm vừa suy nghĩ tìm cách để biến Giả Văn Hiển thành con mèo chiêu tài của mình .


sau khi Giả Văn Hiển ổn định xong nhà cửa của mình , không cần đợi Triệu Tuấn tìm tới , đích thân ông ta đã ghé qua nhà trưởng thôn với nguyện vọng mở 1 cửa tiệm tạp hoá . tất nhiên , khác với dự tính của Triệu Tuấn là , thay vì ăn chia phần trăm như tửu lầu của thím Hà . Giả Văn Hiển trực tiếp bỏ tiền ra mua đứt tiệm tạp hoá trong làng , ngoại trừ hàng tháng đóng thuế kinh doanh cho anh ta , tiệm tạp hoá của Giả Văn Hiển làm ăn thua lỗ hay phát đạt cũng không liên quan gì tới anh ta nữa .


mặc dù có chút tiếc nuối , nhưng Triệu Tuấn cũng chẳng muốn làm phật lòng Giả Văn Hiển , lỡ như làm người ta phản cảm bỏ đi nơi khác thì khổ . điều kiện để nâng cấp ngôi làng chỉ là yêu cầu trong làng có 1 cửa tiệm tạp hoá , còn việc tiệm tạp hoá có thuộc về cá nhân anh ta hay không thì không quan trọng . cho nên, Triệu Tuấn đã chấp nhận nhượng bộ , cấp phép xây dựng và kinh doanh cho Giả Văn Hiển . tất nhiên , cái giá cấp phép xây dựng sẽ mắc hơn gấp 3 lần so với giá gốc của toà kiến trúc , ngoài ra , hằng tháng Giả Văn Hiển phải đóng 1000 đồng tiền thuế , số tiền thu được của Giả Văn Hiển quá đủ để anh ta dùng vào việc phát triễn ngôi làng , thực ra lần này 2 bên cũng có lợi , nên việc bàn bạc thương thảo nhanh chóng được thông qua , khi cả 2 cùng mang theo 1 nụ cười hài lòng trên môi cụng ly chúc mừng , mọi chuyện đã giải quyết xong .




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét