Thứ Hai, 12 tháng 9, 2011

Tam Quốc Đô Thị!! - Chap 7

Chương 7: Ăn cùng bàn, ngủ cùng giường.


Chàng thanh niên nhẩm đi nhẩm lại câu nói : “cuộc sống bình đẳng , ấm no , hạnh phúc !” qua 1 hồi , anh ta ngẫng đầu lên , nhìn vào Triệu Tuấn díu mày nói : “ trưởng thôn đại nhân , chí hướng của ngài chỉ đặt vào mỗi ngôi làng Cát Tường này thôi sao ?”


Triệu Tuấn lắc đầu thở dài 1 tiếng , tạo ra vẻ mặt tiếc nuối , nhạt nhạt nói : “ huynh đệ à , tại huynh không hiểu đấy thôi ! nếu như có thể , tất nhiên là tại hạ mong muốn ước mơ của mình được hiện thức hoá trên cả thần châu đại lục này rồi . nhưng thử nghĩ xem , hiện giờ triều đình hủ bại , hoạn quan mua quan bán chức , cuộc sống người dân khốn khổ tột cùng , thử hỏi xem với 1 người không có bối cảnh , không có tài lực , không có nhân tài trợ giúp như tại hạ lúc này thì làm được trò trống gì nào ? nếu như đã xác định mình tạm thời không đủ sức thay đổi điều gì đó , vậy thì tốt nhất là đừng nên nói ra làm gì . nam tử hán đại trượng phu , nói được là phải làm được . nếu như nói xong cuối cùng không làm được thì chẳng khác nào trở thành trò cười cho huynh đệ , cho cả thiên hạ à ? tất nhiên , tại hạ vẫn luôn ấp ủ 1 giấc mơ là : nếu như thời thế chiếu cố cho ta , ta sẽ dốc hết toàn bộ sức lực của mình dẹp bỏ nạn bại hại trong triều chính , hết lòng phù trợ thiên tử , giúp cho Hán triều quay trở lại sự phồn vinh lớn mạnh như xưa !”


Chàng thanh niên khẽ cúi đầu suy nghĩ về những câu nói của Triệu Tuấn hồi lâu , sau đó ngẫng đầu lên ,chắp tay với Triệu Tuấn , nghiêm giọng nói : “ trưởng thôn đại nhân 1 lòng vì nước vì dân , tại hạ khâm phục .”


Triệu Tuấn thở dài 1 tiếng : “ chỉ tiếc rằng những người hết lòng vì dân vì nước thì bị loại trừ ở bên ngoài , còn những tên tham quan làm rối loạn triều chính , bốc lọt dân chúng thì yên ổn hưởng vinh hoa phú quý ở bên trong . không biết tới khi nào , ước mớ của tại hạ mới có thể trở thành hiện thực đây ? tại hạ … tại hạ quả thật vô cùng bất cam , bất cam vì sao không thể tìm được những người cùng chí hướng với mình , để có thể chung sức chung lòng giúp đỡ cho Hán triều khôi phục lại diện mạo như xưa , có chí hướng nhưng không có cơ hội , đáng tiếc ,quả thật là đáng tiếc !” nói xong , không ngừng đổ rượu vào ly , lộ ra vẻ mặt bất cam , cầm ly rượu lên uống hết ly này tới lý khác như đang uống nước lã .


Vào thời tam quốc , đa số người đều coi trọng 2 chữ “ trung , nghĩa” , cho dù nhà Hán mất hết lòng dân , nhưng trong lòng họ đa số vẫn rất tôn trọng Hán triều . và nhân vật chính của chúng ta hiểu rõ điều đó ,nên đã thót ra vô số điều tốt đẹp trước mặt chàng thanh niên đó , nào là hết lòng vì dân , nào là vẫn trung thành với nhà Hán , nào là ấp ủ 1 giấc mơ vĩ đại . có thể nói rằng , tài diễn xuất của anh ta đã đạt tới trình độ xuất quỷ nhập thần , thậm chí lúc này trên mép mắt của Triệu Tuấn còn xuất hiện những giọt nước mắt nữa chứ . thử hỏi xem những NPC người thời cổ xưa không bị anh ta đánh lừa được sao ! cái tài diễn xuất khóc lóc này Triệu Tuấn đã học được của đại ca Lưu Bị đấy, chẳng lẽ bạn không biết rằng giang sơn của Lưu Bị là nhờ chữ khóc mới có được sao ?
quả nhiên , Lý lão đầu và chàng thanh niên đều lộ ra vẻ mặt tôn kính và bất cam thay nhìn chằm chằm Triệu Tuấn đang uống rượu như uống nước lã .


Bầu không khí yên lặng tới đáng sợ , sau khi uống sạch 2 bình rượu , Triệu Tuấn mới thu xếp lại tâm trạng quá khích của mình ( chú thích : chỉ là do hắn giả tạo mà thôi) , thở dài nói : “ thôi đừng nói tới chuyện này nữa . chúng ta hãy nói về chuyện khác cho vui nhé . huynh đệ , nãy giờ vẫn chưa biết huynh đệ tên gì , không biết có thể cho tại hạ biết đại danh của huynh không ?”


“ tại hạ họ Triệu ! còn huynh ?” chàng thanh niên mỉn cười chắp tay nói .


Triệu Tuấn lập tức tạo ra vẻ mặt kinh ngạc ( có chút khoa trương ) , phấn khích nói : “ thì ra huynh đệ cũng là họ Triệu sao ? quả thật là trùng hợp quá đi , tại hạ cũng là họ Triệu đấy , hô hô !”


” thật thế à ?” chàng thành niên đã bị sự phấn khích của Triệu Tuấn lây nhiễm .


“ hô hô , chúng ta cùng là họ Triệu , vài trăm năm trước lẽ ra chung 1 nhà . chúng ta có duyên gặp nhau , hay là Triệu huynh hãy ở lại thôn Cát Tường vài ngày . để tại hạ có thể làm tròn bổn phận của người chủ ở đây nhé .”


“ cung kính không bằng tuân lệnh , vậy thì làm phiền Triệu huynh quá .” chàng thanh niên hoàn toàn không ý thức được rằng mình đang chuẩn bị bị Triệu Tuấn lôi lên tàu giặc, vui vẻ nhận lời .


“ Triệu huynh Triệu huynh , cả 2 chúng ta đều họ Triệu , xưng hô như vậy có chút khó phân biệt , hay là Triệu huynh đệ hãy gọi thẳng tên tôi A Hổ nhé !” Triệu Tuấn đang từng bước từng bước kéo gần khoảng cách của cả 2 lại .


“ vâng , A Hổ đại ca cũng đừng gọi đệ làm Triệu huynh nữa , tại hạ họ Triệu tên Vân tự Tử Long . A Hổ đại ca cứ gọi là đệ là Tử Long là được rồi .” chàng thanh niên cười nói .


hít sâu 1 hơi vào người để kềm nén nỗi kích động trong lòng ,thực ra từ lúc nhìn thấy chàng thanh niên này bước vào , Triệu Tuấn đã cảm thấy người này tuyệt đối không đơn giản . sau khi biết được anh ta họ Triệu , người đến từ Dịch Châu , sử dụng vũ khí trường thương , cũng đã đoán được 80 % người trước mặt là ai rồi. Lúc này nghe thấy Triệu Vân đích thân nói ra tên mình , không kích động mới là lạ á .


“ khà khà , 1 con dê béo bở . nếu như dụ được Triệu Vân lên giặc tàu thì còn gì bằng nữa . không được ,phải lập ra 1 kế hoạch thật hoàn hảo mới được, nếu như để con dê béo này bỏ đi mất , tới lúc đó muốn khóc cũng khóc không được đấy .” vừa suy nghĩ kế hoạch thu phục Triệu Vân vừa viễn tưởng tương lai tươi đẹp của mình sau khi thu phục được Triệu Vân , Triệu Tuấn đã cười tới nỗi không ngậm miệng lại được .


tất nhiên , tuy Triệu Vân hiện đang ở ngay trước mắt , nhưng thu phục được anh ta tuyệt đối không phải là việc dễ dàng, đặc biệt là những danh tướng nổi tiếng của thời tam quốc . có thể nói , tỷ lệ thành công của anh ta cũng chỉ khoảng 1% mà thôi . thế nhưng , trên đời này có nhiều chuyện không biết trước được , đừng xem thường 1% mà tôi vừa nói , nhiều khi tỷ lệ thành công đạt 99 % còn bị hụt , nhưng 1% nhỏ bé lại thành công mới hay chứ .


những ngày tiếp theo sau đó , Triệu Tuấn đã không tiếc công sức và tiền của để hòng lấy lòng Triệu Vân . 1 ngày đãi 3 bữa tiệc , lúc thì rủ nhau đi săn bắn và xơi thịt nướng tại chỗ , lúc thì cố gắng thể hiện tấm lòng nhân từ của mình , rủ Triệu Vân đi dạo quanh ngôi làng , giúp đỡ người dân khi cần thiết ( đa số đều được Lý lão đầu sắp xếp dàn dựng ra theo yêu cầu của Triệu Tuấn) , tối đến lại chia sẽ nửa chiếc giường cho Triệu Vân ( phương pháp ăn cùng bàn , ngủ cùng giường này được mô phỏng theo Lưu Bị đại ca , trong lịch sử ông ta đã dùng cách này để chiếm tình cảm của 2 đứa em kết nghĩa của mình , và kết quả như thế nào , chắc mọi người cũng hiểu rõ rồi nhỉ .)


Triệu Vân đã ở lại thôn Cát Tường được 5 ngày , sau khi dùng xong bữa điểm tâm với Triệu Tuấn , Triệu Vân đã lên tiếng cáo từ : “ A Hổ đại ca , mấy bữa nay rất vui khi được đại ca tiếp đón 1 cách long trọng như thế này . có thể nói , mấy ngày nay là những ngày vui vẻ trong cuộc đời của Vân . mặc dù không muốn , nhưng Vân lại phải tiếp tục con đường chu du thiên hạ của mình . cho nên , hôm nay Vân định nói lời từ biệt với A Hổ đại ca .”


lời từ biệt của Triệu Vân tựa như 1 tia sét giáng xuống đầu của Triệu Tuấn , phải khó khăn lắm anh ta mới thót lên được 1 câu : “ Tử … Tử Long định rời khỏi thôn Cát Tường hả ?”


nhìn thấy Triệu Vân ngật đầu 1 cách kiên quyết , Triệu Tuấn hiểu rõ rằng lúc này muốn nói gì cũng vô ích . nếu như cố gắng níu kéo , chẳng những không giữ được Triệu Vân , thậm chí còn khiến cho anh ta nảy sinh ác cảm với mình nữa đấy .


Tất nhiên , Triệu Tuấn vẫn chưa chịu bỏ cuộc , anh ta quyết định chơi tuyệt chiêu cuối cùng hòng khiến cho Triệu Vân thay đổi ý định , xúc động nói : “ A Hổ được quen biết 1 người bạn như Tử Long , quả thật là phúc đức ba đời của A Hổ . tiếc rằng Tử Long có chí hướng chu du thiên hạ , A Hổ cũng không dám níu kéo , chỉ mong Tử Long luôn nhớ tới 1 người bạn thân như A Hổ .” nói xong,bật khóc nức nở .


Triệu Vân không phải là 1 người có tấm lòng sắt đá ,nhìn thấy Triệu Tuấn bật khóc nức nở ,vội vã bước tới an ủi vài câu , đồng thời không quên hứa hẹn nếu sau này có gì cần giúp đỡ , chỉ cần Triệu Tuấn mở miệng 1 tiếng , cho dù là lên núi đao xuống vạch dầu , Triệu Vân cũng sẽ không díu mày lấy 1 cái . tất nhiên , cho tới cuối cùng , Triệu Vân cũng không có ý định sẽ ở lại thôn Cát Tường trở thành thuộc hạ của anh ta .


Lúc đưa tiễn Triệu Vân rời khỏi thôn Cát Tường , Triệu Tuấn đã cố gắng hết sức để tạo ra vẻ tiếc nuối và đau xót vô bờ bến , đưa hết 10 dặm rồi lại 10 dặm . khiến cho Triệu Vân cũng có chút không biết phải làm sao .


Triệu Tuấn từ trong lòng lấy ra 1 tờ ngân phiếu nhét vào trong tay anh ta , đồng thời nắm chặt 2 tay của anh ta , bật khóc nói : “ Tử Long thượng lộ bình an nhé , đây là chút tấm lòng của A Hổ , mong Tử Long đừng từ chối , trên đường đi , có chút tiền phòng thân vẫn tốt hơn . chỉ tiếc là …. Chỉ tiếc là A Hổ có trách nhiệm với thôn làng , với người dân , nếu như có thể , A Hổ cũng mong muốn được cùng Tử Long đi chu du khắp thiên hạ .” lại bật khóc như đứa trẻ ….


Triệu Vân vô cùng xúc động nói : “ A Hổ đại ca hãy bảo trọng , nếu như sau này có cơ hội , Vân nhất định sẽ quay về thôn Cát Tường để cùng uống 300 ly với đại ca .”
Cả 2 cùng dùng ánh mắt tiếc nuối nhìn chằm chằm vào hồi lâu . Triệu Vân thở dài 1 tiếng , chắp tay thi lễ nói : “ tạm biệt đây, A Hổ đại ca !” nói xong , quay người nhảy lên lưng ngựa .


“ Tử Long ….” Triệu Tuấn vẫn còn chưa muốn chấp nhận sự thật .


“ hả ?”


Triệu Tuấn lắc đầu thở dài 1 tiếng : “ thôi , trước sau gì cũng tới lúc vào chia tay thôi . cố gắng níu kéo chỉ làm 2 chúng ta thêm đau lòng mà thôi . Tử Long hãy bảo trọng nhé , thôn Cát Tường này lúc nào cũng mở cửa chào đón Tử Long .”


” bảo trọng !” Triệu Vân thúc mạnh lên bụng ngựa , chú ngựa hí lên 1 tiếng , sau đó phóng nhanh về phía trước .


Triệu Tuấn đứng yên tại chỗ nhìn thấy bóng lưng của Triệu Vân khuất hẳn sau khu rừng mới lắc đầu thở dài 1 tiếng , lẩm bẩm nói nhỏ : “ cố gắng hết sức , nhưng vẫn không giữ được Tử Long . quả thật là đáng tiếc , đáng tiếc ! xem ra khí chất đế vương của mình vẫn còn kém xa so với Lưu Bị đại ca .”


đưa tiễn Triệu Vân rời khỏi thôn Cát Tường được nửa ngày rồi , lúc này Triệu Tuấn mang theo tâm trạng buồn nản quay đầu trở về làng Cát Tường , ủ rủ đi lại trong làng , trong lòng đang vô cùng đau xót . trong thời gian tiếp xúc với Triệu Vân , trong tận thâm tâm Triệu Tuấn đã nảy sinh thứ tình cảm anh em đối với Triệu Vân ,tuyệt đối không phải như lúc ban đầu chỉ vì muốn có được 1 mãnh tướng tài ba . lúc này người mà mình đã xem như là anh em đã bỏ đi rồi , thử hỏi xem anh ta có thể không buồn chán sao ?


Trong lúc Triệu Tuấn như người mất hồn đi lại trong làng , bỗng nhiên bên đầu làng vang lên tiếng la hét kinh hoàng . Triệu Tuấn giật mình bừng tỉnh , đưa mắt nhìn về phía đầu làng , chỉ thấy 1 đám người khoảng 7 , 8 tên mang theo vẻ mặt hung tợn , tay cầm đao lớn , cưỡi trên lưng ngựa từ bên ngoài tràn thẳng vào trong làng .


Tên dẫn đầu vừa phi ngựa vừa hét lớn : “ chia người ra lục soát khắp nơi trong làng , bắt tất cả dân làng tập trung lại tại trung tâm của ngôi làng , ai dám chống cự giết không tha !”


Triệu Tuấn giật mình hoảng hốt , nhưng lúc này anh ta không dám lên tiếng ngăn cản . thực lực của mình có bao nhiêu anh ta tự hiểu rõ , nếu không cẩn thận bị chúng tiễn về tây thiên thì khổ . vả lại , trông hành động của chúng dường như không có vẻ như muốn sát hại dân làng . nên Triệu Tuấn quyết định nhẫn nhịn , để xem chúng muốn giở trò gì rồi tính sau .


Chỉ trong chốc lát , toàn bộ dân làng đã bị lũ đàn ông hung tợn đó bắt dẫn ra tới trung tâm của ngôi làng . thực ra thôn Cát Tường không đông dân lắm , cộng thêm gia đình của Giả Văn Hiển cũng chỉ được khoảng 20 mạng người , nên đám thuộc hạ của tên vừa nghe lệnh chẳng mấy chốc đã hoàn thành nhiệm vụ . lúc này chúng đang vây chặt thành vòng tròn đám dân làng ở giữa . người nào người nấy đều mang theo ánh mắt gian hiểm như rắn rình mồi nhìn về phía đám dân làng vô tội , trong đó có Triệu Tuấn .


Tên cầm đầu khiển ngựa bước về phía trước , quát lớn : “ ai là trưởng thôn ở làng này đâu ?”


trái ngược với những vẻ mặt sợ hãi của đám dân làng , lúc này Triệu Tuấn bình thản hơn bao giờ hết . đúng thế ,rất là bình thản ,dường như hoàn toàn không xem lũ đàn ông hung tợn ở trước mặt ra gì cả . từ từ bước ra , nghiêm giọng nói : “ ta chính là trưởng thôn của ngôi làng này đây ! các ngươi là ai ? dám tấn công thôn làng của người dân , nếu như việc này để cho quan huyện biết được, các ngươi sẽ bị triều đình truy nã cho mà xem .”


đám đàn ông hung tợn nghe xong câu hăm doạ của Triệu Tuấn , tựa như vừa nghe xong 1 chuyện nực cười nhất trên đời này vậy , tất cả đều bật cười hể hả . tên cầm đầu thu xếp lại trận cười của mình , dùng ánh mắt chế giễu nhìn vào Triệu Tuấn , nói : “ quan huyện ? nếu như lũ quan huyện đó chịu nhúng tay vào thôn làng của các ngươi thì lũ sơn tặc như bọn ta đã hết đường sống từ lâu rồi . có gì không mang mi lại mang quan huyện ra hù bọn ta đó hả ? quả thật là nực cười , hố hố !”


“ các ngươi là sơn tặc ở vùng Thanh Châu ?” Triệu Tuấn díu mày hỏi .


“ đúng thế , bọn ta là sơn tặc ở vùng núi Cửu Lý . và chuyên thu tiền bảo kê các ngôi làng ở khu vực gần nay . trông ngươi cũng là 1 tay hảo hán , vả lại hàng tháng có giao nộp tiền bảo kê cho bọn ta . nên hôm nay bọn ta tới đây cũng chẳng muốn ra tay sát sinh . nếu như các ngươi nói ra tung tích của 2 tên đồng bọn của ta đã từng tới làng này thu tiền vào tuần trước , đồng thời cống nạp 5000 đồng tiền vàng . ta sẽ dẫn đám đàn em rời khỏi nơi này ngay lập tức , còn nếu không thì … hừ hừ !”


1 tên cận vệ đứng ngay bên cạnh tên thủ lĩnh khẽ đưa mắt liếc nhìn đám dân làng đang sợ sệt tụ lại thành 1 đống ở phía xa , bỗng nhiên phát hiện 2 cô gái còn khá trẻ tuổi xinh xắn đứng trong đám đông , đôi mắt lập tức rực sáng , lộ ra 1 nụ cười gian tà , thay mặt tên thủ lĩnh đứng ra nói : “ nếu không thì bọn ta sẽ bắt hết lũ con gái trong làng các ngươi về để tra khảo , hố hố !”


“ tra khảo ? mẹ kiếp , muốn giở trò cướp đoạt thiếu nữ thì nói lại đi , ở đó mà tra với khảo !” Triệu Tuấn trực tiếp trợn mắt trắng .


mặc kệ những ánh mắt giết người của Triệu Tuấn , có 2 tên sơn tặc đã nhảy xuống lưng ngựa , chạy vào đám đông , mặc cho 2 cô gái và đám dân làng la hét ngăn cản , chúng vẫn dùng sức lôi 2 cô gái ra định mang về trại hưởng thụ .


nhìn thấy đám cướp dám làm quá quắt trứơc mặt mình ,đôi mắt của Triệu Tuấn như muốn phóng lửa , giận dữ quát lớn : “ ngừng tay lại .”


2 tên cướp đang lôi kéo 2 cô gái nghe thấy tiếng hét của Triệu Tuấn , chỉ khẽ ngơ người 1 cái , sau đó lập tức bừng tĩnh lại , mặc kệ anh ta muốn la gì thì la , hét gì thì hét ,tiếp tục lôi 2 cô gái về phía tên đại ca .


Triệu Tuấn không còn kềm chế được nữa , dùng hết toàn bộ sức lực của mình , dùng cả cơ thể tông thẳng vào tên cướp ở gần nhất .


Rầm ~~!


Ui da ~~!!


Do quá bất ngờ không kịp đề phòng , tên cướp ở phía bên ngoài bị Triệu Tuấn tông ngã , liên lụy luôn tên đồng bọn ở bên cạnh . cả 3 cùng té ngã lăn lộn xuống đất . 2 cô gái vì thế được thoát thân , mang theo vẻ mặt tái xanh vì sợ sệt , vừa khóc vừa chạy trở về phía dân làng .


2 tên cướp bị Triệu Tuấn tông ngã , vô cùng phẫn nộ , dốc sức trở người ngồi dậy , đồng thời 1 người giữ tay 1 người giữ chân đè cả người anh ta xuống đất , giận dữ quát : “ mẹ kiếp , mày muốn chết hả !!” nói xong , lập tức rút cây đao treo trên eo ra , định chém chết anh ta .


Triệu Tuấn vẫn mang theo ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào 2 tên cướp , hừ mạnh 1 tiếng , lạnh lạnh nói : “ các ngươi thử giết ta xem ! ta là người do triều đình phái tới nhậm chức, nếu như các ngươi dám giết ta , có nghĩa là khiêu chiến với triều đình . triều đình chắc chắn sẽ không tha cho các ngươi . ngoài ra, các ngươi có gan thì giết sạch dân làng ở đây đi , để xem hàng tháng còn ai cống nạp tiền bảo kê cho các ngươi nữa , giết đi !”


“ mày dám hù doạ bọn tao hả ? được . mày muốn chết tao cho mày chết !” cây đao của tên cướp đã vung lên , chuẩn bị chém xuống .


“ khoan đã !” tên cầm đầu bỗng nhiên lên tiếng ngăn cản . thực ra nãy giờ hắn cũng cảm thấy bực bội khi nhìn thấy đám đàn em của mình định lôi bắt thiếu nữ về trại , chỉ là dù sao cũng là tiểu đệ của mình , nên hắn đã không nói gì cả . lúc này nhìn thấy A Hổ chỉ vì muốn cứu dân làng của mình thậm chí không sợ nguy hiểm lao ra tấn công đám tiểu đệ của mình . trong đôi mắt của hắn lộ ra vẻ thích thú và khâm phục , vội vã lên tiếng ngăn cản tên tiểu đệ của mình xuống tay .


tên kia vội vã ngừng tay , quay sang nhìn đại ca hỏi : “ đại ca , đại ca tin lời hăm doạ của hắn sao ? chỉ là 1 tên trưởng thôn hạng bét , triều đình sẽ không bao giờ xuất binh tiêu diệt chúng ta đâu mà sợ . để đệ giết chết tên khốn này rồi chúng ta cướp sạch tài sản trong làng ,sau đó phóng lửa đốt sạch ngôi làng này luôn , hố hố !”


” đồ ngu !” tên đại ca phẫn nộ **** lớn : “ mày có bị điên không vậy ? phóng lửa đốt làng ? đúng là cho dù chúng ta giết chết tên trưởng thôn này , triều đình chưa chắc sẽ truy cứu chúng ta . nhưng nếu như mày dám phóng lửa đốt làng xem , tao bảo đảm mày có 10 cái mạng cũng không đủ chết đấy !”


tên kia cắn chặt răng ,không dám cãi lại tên đại ca , bất cam nói : “ vậy chẳng lẽ tha mạng cho hắn sao ?”


” đúng như hắn nói , giết hắn chỉ là chuyện nhỏ . nhưng sau này mất đi 1 số tiền khả quan lại là chuyện lớn đấy . hãy thả hắn ra trước đã .” tên cầm đầu cười lạnh 1 tiếng .
tên cướp kia mặc dù không múôn , nhưng lại không dám cãi lời đại ca , đành hừ mạnh 1 tiếng , sau đó buông Triệu Tuấn ra .


Triệu Tuấn trở người ngồi dậy , hừ mạnh 1 tiếng , lạnh lạnh nói : “ tất cả mọi chuyện không liên quan gì tới dân làng cả . 2 tên thuộc hạ của ngươi đã chết dưới tay ta rồi . nếu như muốn chém muốn giết , ta cũng không than trách lấy 1 câu . nhưng mong ngươi hãy tha mạng cho dân làng của thôn Cát Tường ,được chứ ?”


đám dân làng ở phía sau nghe thấy Triệu Tuấn tới nước này vẫn còn lên tiếng che chở cho mình , nhất là khi Triệu Tuấn giơ tay chụp lấy cây đao trong tay của tên người , dưới cặp mắt ngơ ngác của chúng , để lưỡi đao dí sát trên cổ mình . tất cả mọi người nhìn thấy cảnh đó đều xúc động bật khóc , lên tiếng ngăn cản : “ đừng …. A Hổ trưởng thôn ,đừng có ngu ngốc thế , bỏ cây đao xuống đi …”


Nhìn thấy vẻ mặt đầy kiên quyết của Triệu Tuấn , tên cầm đầu lộ ra ánh mắt khâm phục , nhạt nhạt nói : “ được , ta xem trọng mi cũng là 1 tên hảo hán . ta cũng không làm khó ngươi , nếu như ngươi tự sát ngay trước mặt bọn ta , xem như mọi chuyện đã được giải quyết xong , ta sẽ không làm hại tới dân làng của thôn Cát Tường nữa .”


” ngươi hứa chứ ?”


“ ta hứa !”


“ ngươi dám thề không ?”


tên cầm đầu díu mày giơ ba ngón tay lên trời , nghiêm giọng nói : “ ông trời làm chứng ,nếu như trưởng thôn của thôn Cát Tường tự sát xong ,tôi vẫn còn ra tay làm hại tới người dân , sẽ bị trời chu đất diện !” nói xong , nhìn vào Triệu Tuấn hừ mạnh 1 tiếng :

“ thế nào , ngươi tin rồi chứ ?”


người xưa rất mê tín dị đoan , những chuyện thề độc như thế này không ai dám đem ra
đùa giỡn , nên khi nhìn thấy tên cầm đầu thề xong , Triệu Tuấn đã yên tâm lại đôi chút . anh ta là game thủ , cho dù lúc này có tự sát , lát nữa cũng sẽ hồi sinh lại thôi mà , cần gì phải lo chứ ? quan trọng nhất là lừa được lũ cướp ngu ngốc đó , giúp ngôi làng tránh được cơn đại hoạ là ok rồi .


nghĩ thế , vị trưởng thôn của chúng ta tỏ ra 1 khí thế hào hùng , cây đao trong tay càng lúc càng dí sát vào cổ của mình hơn nữa , da thịt trên cổ đã bị rạch nứt , bắt đầu chảy máu , lúc này anh ta chỉ cần vuốt nhẹ 1 cái , cái hồn của anh ta đã có thể lìa khỏi xác rồi . Triệu Tuấn vẫn không quên diễn xuất tới cùng , ngẫng đầu lên trời , nghiêm giọng nói : “ ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục chứ ? nếu như các người dám nuốt lời , ta có làm quỷ cũng không tha mạng cho các ngươi !”




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét