Thứ Hai, 12 tháng 9, 2011

Tam Quốc Đô Thị!! - Chap 3

Chương 3: Vị trưởng thôn tài đức song toàn


“Làm gì mà chậm chạp thế? Ủa, sao chỉ có rượu mà không có thức ăn vậy?” 1 tên cướp phẫn nộ đập bàn quát lớn.

Triệu Tuấn bưng 2 bình rượu để lên bàn, gượng cười nói: “Dạ, dạ, tại vì đệ vừa mới tới đây, chưa tuyển được người làm bếp, vả lại, thức ăn trong kho cũng hết sạch rồi, cho nên ……”

“Thôi, thôi, đừng nói nhiều nữa, mau đi lấy tiền cho bọn tao đi nào. Mẹ kiếp, đúng là ngôi làng nghèo đói, đường đường là dinh thư của 1 trưởng thôn, thế mà ngay cả thức ăn cũng không có.” Tên cướp bực bội vẫy vẫy tay đuổi Triệu Tuấn đi, sau đó mỗi người cầm 1 bình rượu, cụng bình chúc mừng vì sắp lấy được 1 số tiền không nhỏ.

Chỉ thấy 1 tên díu chặt đôi lông mày lại, ngăn cản tên đồng bọn bỏ bình rượu vào miệng, quay sang nhìn Triệu Tuấn la lớn: “Tên kia, lại đây!”

Triệu Tuấn giật mình hoảng hốt : “Chẳng lẽ mưu kế của mình bại lộ rồi sao?” Cố gắng giữ vẻ mặt bình tỉnh từ từ bước tới, cười nói: “dạ, dạ, xin hỏi 2 vị đại ca có gì cần chỉ bảo ạ.”

Tên cướp đưa bình về phía Triệu Tuấn, trầm giọng nói: “Uống thử 1 miếng xem.”

"Hả?”

“Tao bảo mày uống thử cho tao xem.”

“Uống … uống thử?? Mẹ kiếp, trong rượu có chơi hàng rồi , nếu như mình uống vào, bị trúng độc chết chung với tụi nó thì sao? Nhưng … nếu như không thì chắc chắn bị chúng sinh nghi, tới lúc đó ….. ngu quá, ngu quá, lần này đúng là lấy đá tự ném chân mình rồi, híc híc ….” Triệu Tuấn vẫn cố gắng giữ nụ cười thật tươi trên khuôn mặt, đưa tay ra cầm lấy bình rượu, hít sâu 1 hơi vào người: “Liều thôi, cùng lắm là chết chung với tụi nó. Mình là game thủ, chết rồi sẽ sống lại mà, lo chi!” Nghĩ thế, Triệu Tuấn tự tin bỏ bình rượu vài miệng uống ực ực.

Nhìn thấy anh ta uống 1 cách ngon lành như vậy, tên cướp vội vã giật lại bình rượu, quát lớn: “tao bảo mày uống thử 1 chút thôi chứ có bảo mày uống hết của tao đâu. Mau cút đi lấy tiền cho tao mau.”

Triệu Tuấn vội vã chạy vào bàn làm việc trong phòng khách, vừa giả vờ lật những cuốn ra xem vừa liếc nhìn lũ cướp.

Chỉ thấy chúng uống 1 cách khoái trá, vừa cười vừa bàn tán tối nay sẽ đi đâu làm tiếp tăng 2. Chỉ trong chốc lát, bình rượu đã bị chúng uống sạch, 1 tên thở dài 1 tiếng, tiếc nuối nói: “Chà, rượu cũng khá ổn đấy chứ. chỉ tiếc là hơi ít 1 chút.”

“Lo gì, lát nữa có tiền rồi muốn uống bao nhiêu mà chẳng được. Tao nghe nói ở ngôi làng gần đây vừa mở 1 quán tửu lầu mới, tối nay nhất định không say không về, hố hố!” Tên kia khoái trá nói.

1 tên quay sang nhìn Triệu Tuấn, díu mày quát lớn: “Này, đã xong chưa? Còn định bắt bọn tao đợi tới khi nào đây??”

“Xong ngay, xong ngay, 2 vị đại ca hãy đợi chút nữa!” Triệu Tuấn bối rối cắm đầu cắm cổ lục những quyển sổ trên bàn, trong lòng thầm nghĩ: “Ủa, sao thuốc lâu phát huy tác dụng quá vậy? Chẳng lẽ mình đoán lầm??”

Trong lúc Triệu Tuấn đang hoang mang hoảng sợ, giật mình khi phát hiện cảnh vật ở trước mặt quay cuồng, vừa mừng vừa lo thầm nghĩ: “Tới rồi, tới rồi. Chắc thuốc đã phát huy …..” Dòng suy nghĩ còn chưa dứt, Triệu Tuấn đã ngã hẳn xuống bàn, ngất đi tại chỗ.

2 tên cướp giật mình khi nhìn thấy Triệu Tuấn ngất đi trên bàn, vội vã đứng bật dậy, định bứơc tới xem anh ta đang giở trò gì. Ai ngờ vừa đi được vài bước, cả 2 giật mình phát hiện rằng toàn thân như không còn sức, cảnh vật quay cuồng, đầu óc nặng trĩu, 1 tên hốt hoảng la lớn: “Trúng …. Trúng kế rồi!” câu nói vừa dứt, cả 2 tựa như 2 cây chuối già đổ sập xuống đất.

Không biết ngất đi bao lâu, Triệu Tuấn giật mình tỉnh giấc, chỉ cảm thấy đầu óc nặng nề và đau nhức vô cùng, khiến anh ta không kềm được phải nhăn nhó mặt mũi. Vội vã dùng đôi tay xoa mạnh thái dương của mình, lại lắc đầu vài cái để tỉnh táo lại.

Sực nhớ lại 2 tên cướp lúc nãy, Triệu Tuấn vội vã đưa mắt tìm chúng. Phát hiện cả 2 đang nằm ngất trên sàn nhà. Trông dáng vẻ của chúng dường như đang ngủ 1 giấc say sưa thì phải.

Triệu Tuấn vui mừng nhảy cẫng lên: “À há, thành công rồi, thành công rồi! Thì ra gói bột lúc nãy không phải là thuốc độc, mà là thuốc mê. Hố hố, chắc là do mình uống ít hơn chúng, nên mới tỉnh sớm. Còn chúng quất sạch bình rượu, nên tới giờ vẫn chưa tỉnh đấy mà.”

Nén lại nỗi kích động trong lòng, Triệu Tuấn vội vã rời khỏi chỗ ngồi của mình, chạy tới bên cạnh lũ cướp, thử dùng chân đá nhẹ vào người chúng vài cái. Không thấy phản ứng!

Triệu Tuấn lập tức hiểu rõ mình đã đoán đúng, vội vã quỳ xuống lượm lấy cây đao của chúng, tranh thủ trước khi chúng tỉnh lại, 1 người 1 đao tiễn chúng về tây thiên thỉnh kinh, a di đà phật!

Cây đao trong tay vừa cướp đi mạng sống của 2 tên cướp khốn kiếp, bên tai lập tức vang lên thông báo của hệ thống: “Bạn vừa tiêu diệt được 2 tên sơn tặc hung hăng, nhận được 6000 điểm kinh nghiệm, 3000 đồng tiền vàng!”

Nghe xong thông báo của hệ thống, Triệu Tuấn cười tới nỗi không ngậm miệng lại được, nhận được 6000 điểm kinh nghiệm, lập tức thăng cấp lên lv 7. kiểm tra lại nhẫn càn khôn của mình, phát hiện trong nhẫn có thêm 3000 đồng tiền vàng nữa.

Hít sâu 1 hơi vào người để bình tĩnh lại, Triệu Tuấn vội vã chạy vào nhà bếp tìm 2 cái bao tải lớn, sau đó quay trở vào phòng khách, nhét thi thể của 2 tên cướp vào bao, chuẩn bị mang chúng vứt lên núi nuôi chó sói.

Cót két!

Nghe thấy tiếng mở cửa của nhà trưởng thôn vang lên, đám dân làng nãy giờ vẫn đứng đợi trước nhà lập tức cảnh giác hẳn lên, người nào người nấy đều mang theo vẻ mặt căng thẳng và sợ hãi bước lùi ra xa, sợ rằng tới gần 1 chút sẽ liên luỵ tới mạng sống của mình vậy. Chỉ thấy 1 bóng người gầy ốm đang kéo lê 2 cái bao tải từ trong nhà trưởng thôn từ từ bước ra.

Triệu Tuấn giật mình phát hiện 1 nhóm người tụ tập trước ngay nhà mình, nhìn người nào người nấy đều mang theo ánh mắt không thân thiện nhìn chằm chằm vào mình, anh ta giật mình hoảng hốt, không tự chủ ngẫng đầu lên trời hét lớn: “Trời đất ơi! Cái thời đại gì thế này? Vừa mới giết xong 2 tên, lại tới 1 đống. Chẳng lẽ … chẳng lẽ đẹp trai tài hoa như mình hôm nay phải bỏ mạng ở nơi này sao? Trời kỵ anh tài, thói đời bại hoại, pháp luật đâu hả trời ??!!”

Ong lão lớn tuổi nhất từ trong cơn hoang mang bình tĩnh lại, từ từ bước ra phía trước, thận trọng hỏi: “Xin …. Xin hỏi, ngài có phải là vị trưởng thôn mới do triều đình phái tới, Triệu A Hổ, Triệu trưởng thôn không ạ?”

Tới nước này Triệu Tuấn không còn lo sợ gì nữa, trước sau gì cũng chết, phẫn nộ quẳng 2 cái bao tải đựng xác bọn cướp về phía đám đông, quát lớn: “Đúng thế, ta là trưởng thôn mới của ngôi làng này đây! Đồng bọn của các ngươi đã chết dưới tay ta rồi, muốn chém muốn giết thì cứ tới đây, ta không sợ đâu!” Nói xong, ngồi ngã xuống đất khoang tay lại, nhắm mắt chờ chết.

Đám dân làng giật mình khi nghe thấy Triệu Tuấn nói rằng đã giết chết 2 tên cướp, những người can đảm nhất đã hít sâu 1 hơi lạnh vào người, từ từ bước tới bên cạnh 2 cái bao tải, khom người xuống mở miệng bao ra, phát hiện trong bao quả nhiên có 2 cái xác người, mà còn là 2 tên cướp thường xuyên tới quấy rối họ nữa chứ. Ngay lập tức, người nào người nấy đều mang theo ánh mắt khó tin và khâm phục nhìn chằm chằm vào vị trưởng thôn mới của mình.

Triệu Tuấn chờ mãi vẫn chưa thấy có ai bước tới kẹp mình ra đầu làng chặt đầu. Khẽ mở mắt ra, phát hiện đám người ở phía dưới đang dùng ánh mắt kích động nhìn chằm chằm vào mình. Anh ta díu mày quát lớn: “Này, muốn chém muốn giết thì lẹ đi để tao còn đầu thai nữa chứ. Có biết 1 phút tao lên xuống bao nhiêu tiền không? không có nhiều thời gian ở đó giằng co với các ngươi đâu đấy!”

“Ầm” 1 tiếng, đám dân làng mang theo giọng nói phấn khích nói: “Triệu trưởng thôn quả thật là tài trí hơn người, vừa mới tới đây đã giúp chúng tôi dọn dẹp 2 tên cướp đáng chết này rồi, quả thật là tài ba quá đi.”

“Đúng thế, đúng thế, Triệu trưởng thôn mặt mày sáng sủa, khôi ngô tuấn tú, chỉ nhìn sơ qua là biết không phải là nhân vật tầm thường rồi, xem ra thôn Cát Tường của chúng ta có phước rồi đây!”

”Á, không biết Triệu trưởng thôn đã có thê tử chưa nhỉ? Em gái của tôi là 1 cô gái đảm đang, hiền thục và xinh đẹp nhất làng đấy, không biết Triệu trưởng thôn …..”

“Hoan hô Triệu trưởng thôn, bắt đầu từ ngày hôm nay, ngài sẽ trở thành vị anh hùng trong lòng tôi, sự ngưỡng mộ của tôi dành cho ngài tựa như sông nước ngùn ngụt, liên miên không ngớt, tựa như Hoàng Hà nổi lũ, không thứ gì có thể cản nổi ……”

"Triệu trưởng thôn ……”

………….

Những tiếng khen ngợi không dứt vang lên, khiến cho Triệu Tuấn cũng không biết là nên cười hay nên khóc. “Họ …. Họ là dân làng ở đây?? Không phải là đồng bọn của 2 tên cướp?? Mẹ kiếp, thế mà không nói sớm, làm mình suýt chút nữa thì tè ra quần luôn nè, ta XX cái OO cái ngươi đấy, XX cái OO ….”

Ông lão đã trấn an lại sự quá khích của đám dân làng, bước tới dìu Triệu Tuấn đứng dậy, trên môi mang theo 1 nụ cười nhân hậu, nói: “Triệu trưởng thôn, tôi tên là Lý Nguyên, là tiền trưởng thôn của ngôi làng này. Tôi xin thay mặt mọi người trong làng cám ơn Triệu trưởng thôn đã giúp chúng tôi tiêu diệt 2 tên sơn tặc khốn khiếp đó, xin cám ơn.”

Nhìn thấy 1 ông lão chắp tay thi lễ cám ơn mình, Triệu Tuấn có chút chịu không thấu, vội vã đỡ ông ta đứng thẳng người lại, mỉn cười nói: “À, à … bảo vệ dân làng là trách nhiệm của 1 vị trưởng thôn như tôi. Cho dù có chết, tôi cũng phải liều mình để bảo vệ người dân của mình, tuyệt đối không để cho mọi người gánh chịu sự ức hiếp của lũ cướp núi!” Không chỉ giọng nói vừa nặng vừa nghiêm, ngay cả sắc mặt cũng mang theo 1 sự kiên quyết khó tin, khiến cho đám dân làng ở phía dưới đều sửng sốt cả người. Thực ra vào lúc đó ngay cả bản thân Triệu Tuấn cũng không ngờ mình lại nói ra được câu đó. Nhưng xem ra mình cũng có năng khiếu trở thành 1 chính khách đấy chứ, hố hố.

Không chỉ đám dân làng ở phía dưới phải rơi lệ sau khi nghe xong lời nói “Xuất phát từ tận đáy lòng” của vị trưởng thôn mới, ngay cả Lý lão đầu ngày thường vốn rất trầm tĩnh, cũng không kềm được có chút xúc động, lắc đầu thở dài nói: “Thôn Cát Tường cuối cùng cũng đã có 1 vị trưởng thôn tốt rồi đây.”

Sau khi đón nhận xong những lời cảm kích của đám dân làng, Triệu Tuấn đã dẫn theo vị tiền trưởng thôn Lý lão đầu vào phủ. Trong lúc chờ đợi ngôi nhà đang được người dân giúp đỡ dọn dẹp lại, Triệu Tuấn cùng Lý lão đầu bước vào phòng làm việc đã được dân làng ưu tiên dọn dẹp xong. Phân chủ khách ra ngồi, dưới sự hướng dẫn của Lý lão đầu, Triệu Tuấn mở cuốn sổ trên bàn ra xem, những dữ liệu trong cuốn sổ lập tức thay đổi, trong sổ ghi rõ mọi chi tiết, thông tin của ngôi làng này.

Làng Cát Tường.

Trưởng thôn: Triệu A Hổ.
Cấp bậc: 1
Diện tích: 4000 mét vuông .
Dân số: 12 / 50
Kinh tế: chưa biết.
Độ hài lòng của ngừơi dân: 60.
Kiến trúc hiện có: N/A
Kiến trúc có thể xây dựng:

Tửu lầu ( sơ cấp): có thể thu hút những du khách NPC ghé thăm. Độ hài lòng của người dân +1, điều kiện cần thiết: đầu bếp. Chi phí xây dựng: 1500.

Tiệm tạp hoá (sơ cấp): chuyên buôn bán các loại vật phẩm thông dụng cho dân làng sử dụng hằng ngày. Độ hài lòng của người dân +1. Điều kiện cần thiết: thương nhân. Chi phí xây dụng: 1500.

Trường học (sơ cấp): nơi đào tạo ra nhân tài cho bổn thôn, trí lực của người dân +1. Điều kiện cần thiết: tú tài. chí phí xây dựng: 1000.

Lò rèn (sơ cấp): nơi cung cấp các dụng cụ làm bằng thép, đồng. Điều kiện cần thiết: thợ rèn. Chi phí xây dựng 1000.

Điều kiện nâng cấp thôn làng: xây dựng đầy đủ các kiến trúc hiện có trong danh sách. Dân số đạt tới mức cao nhất.

Đọc xong bảng thông số trong cuốn sổ, Triệu Tuấn hít sâu 1 hơi vào người, dùng tay xoa nhẹ thái dương của mình, bắt đầu cân nhắc và định hướng cho sự phát triễn của ngôi làng mình: “Theo như những thông số ghi trong cuốn số, muốn nâng cấp thôn làng, phải xây dựng tất cả các kiến trúc cần thiết và đạt được dân số tối đa theo yêu cầu của hệ thống. Vấn đề dân số thì không cần quá lo lắng, vì nếu như mức độ hài lòng của người dân trong làng đủ cao, hàng ngày sẽ xuất hiện những người dân lưu vong tới định cư, muốn đạt được yêu cầu vấn đề chỉ là thời gian mà thôi. Khó là khó ở chỗ xây dựng các kiến trúc trong danh sách, muốn xây dựng được những kiến trúc đó, quan trọng nhất là phải có nhân tài cần thiết cho mọi lãnh vực. Trong thế giới tam quốc này, thứ gì quý giá nhất chứ? Không phải tiền, mà là nhân tài. Điều cấp bách ở trước mắt là phải kiếm được nhân tài trước đã, không có nhân tài, thôn làng của mình sẽ không thể phát triễn được.”

Nãy giờ Lý lão đầu vẫn ngồi ở 1 bên, nhìn thấy vẻ mặt phiền não của Triệu Tuấn, ông ta lên tiếng hỏi: “Không biết A Hổ trưởng thôn có chuyện gì mà phiền lòng thế?”

Triệu Tuấn ném cuốn sổ xuống bàn, thở dài 1 tiếng, gượng cười nói: “Cái này, à … Lý trưởng thôn, ông từng làm qua trưởng thôn 1 thời, chắc cũng hiểu rõ mọi điều hành trong thôn rồi nhỉ? Hiện giờ tôi đang đau đầu về vấn đề xây dựng các kiến trúc cần thiết để nâng cao chất lượng cuộc sống cho người dân. Ông cũng biết rồi đấy, muốn xây được những kiến trúc đó, cần phải có nhân tài, nhưng mà ….”

Lý lão đầu mỉn cười nói: “Thì ra là thế. Thế mà lão phu cứ tưởng ngài đau đầu về vấn đề gì. Thực ra thì, trong thôn của chúng ta ít nhiều cũng còn 1 vài nhân tài đấy.”
”Hả?” Triệu Tuấn cố gắng nén lại cơn phấn kích của mình, chỉ mỉm cười nhìn chằm chằm vào Lý lão đầu.




Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2011

Tam Quốc Đô Thị!! - Chap 2

Chương 2: Sơn tặc ghé thăm.






     Chỉ thấy 2 người này có khuôn mặt hung tợn, râu ria đầy mặt, tóc tai bù xù, làn da sạm đen với những bắp thịt cuồn cuộn, mỗi người trên tay cầm theo 1 cây đao vô cùng sắc bén, hiên ngang bước thẳng vào làng, chỉ nhìn sơ qua là biết chúng không phải tới đây để tham quan rồi. Nên Triệu Tuấn vô cùng nhanh nhẹn chạy núp sang 1 bên theo dõi.

     1 trong 2 tên vơ múa cây đao trong tay vừa đi vừa nói: “Cũng không biết đại ca nghĩ sao? Cái ngôi làng nghèo đói này có còn gì cho chúng ta vơ vết nữa đâu? Vì sao lại phải xa xôi chạy tới nơi này để thu tiền bảo kê nữa? Theo tao thì nên phóng 1 ngọn lửa đốt sạch luôn cho rồi.”

     Tên còn lại cười lạnh nói: “Kể cũng lạ, 1 cái nơi chim không đẻ nổi trứng như thế này, vậy mà cũng có người tới nhậm chức trưởng thôn đấy nhỉ. Cũng không biết nên gọi tên đó là vĩ nhân hay bị khùng. Lát nữa tao với mày cứ thẳng tay vơ vết thằng trưởng thôn ngu xuẩn đó, nếu như hắn dám phản kháng, hừ hừ …. Chặt đôi tai hắn ra để ngâm rượu!”

     Nghe xong lời nói của 2 tên đàn ông có khuôn mặt hung tợn, Triệu Tuấn giật mình, theo phản ứng tự nhiên vội vã dùng tay bịp lại đôi tai của mình: “Người …. Người mà chúng vừa nói …. Không …. Không phải là mình chứ!!”

     Dưới cặp mắt căng thẳng và sợ hãi của Triệu Tuấn, 2 tên giặc đã bước tới trước cửa toà nhà to nhất trong làng, 1 tên bước về phía trước, mở miệng la lớn: “Có ai ở nhà không? Bọn ta là cướp núi của vùng núi gần nay, hôm nay được lệnh của đại ca tới thu tiền bảo kê đây!”

     Hay! Cướp núi hiên ngang đứng ngay trước cửa nhà trưởng thôn khai ra danh tánh và mục đích vòi tiền của mình, cái thời đại gì thế này!!

     Không ai trả lời!

     Tên cướp lại gọi thêm 1 tiếng nữa nhưng vẫn không nghe thấy tiếng trả lời.

     Chúng bắt đầu nổi giận chia ra lục soát khắp làng. Triệu Tuấn hiểu rõ rằng nếu tiếp tục bỏ trốn cũng không phải là thượng sách, hít sâu 1 hơi vào người để thu hết mọi can đảm, từ từ bước ra, trên môi mang theo 1 nụ cười thân thiện, nói: “2 vị đại ca, có tôi đây! Có tôi đây! Các vị định tìm tôi phải không ạ?”

     2 tên cướp đưa mắt nhìn nhau, lại liếc nhìn Triệu Tuấn 1 cái, trên môi lộ ra 1 nụ cười hiểm ác, từ từ bước tới, vòng tay khoác lên vai của anh ta, cười lạnh nói: “Mày chính là tên trưởng thôn mới của làng này phải không? Thế nào, đút lót bao nhiêu cho lũ quan phủ rồi mới nhận được chức vụ béo bở ở đây thế?”

      "Chức vụ béo bở? Mẹ kiếp, chức vụ ******** thì đúng hơn, còn chưa kịp nhậm chức đã có cướp núi tới đòi tiền trà nước rồi, bộ tụi bây tửơng tao là dê béo sao? Muốn tới mổ xẻ là mổ xẻ à? Được thôi, lát nữa tao cho tụi bây hết đường trở về luôn!” Triệu Tuấn có chút cảm thán trước trí tuệ nhân tạo của bộ trò chơi này, ngay cả câu đối thoại như thế này cũng nghĩ ra, xem ra đám NPC này không tuyệt đối không ngu xuẩn máy móc như những bộ trò chơi online trước kia, xem ra có chút khó khăn rồi đây.

     Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng trên khuôn mặt Triệu Tuấn vẫn giữ 1 nụ cười thân thiện vô hại, cố gắng tạo ra vẻ mặt như 1 tên nịnh bợ, hí hí cười nói: “2 vị đại ca, tiểu đệ vừa mới tới đây, còn nhiều điều chưa biết, không biết 2 vị đại ca là …..”

     ”Hừ, bọn tao là cướp núi bảo kê ở vùng này, hàng tháng đều tới thu tiền bồi dưỡng. Nghe nói hôm nay có 1 tên trưởng thôn mới tới nhậm chức, nên mới ghé thăm xem có gì giúp đỡ không đó mà?”

     ”Giúp đỡ?? Tụi bây không tới phá hại là tao cầu trời bái phật rồi chứ ở đó mà giúp với đỡ!” Triệu Tuấn hí hí cười nói: “Dạ dạ, tạm thời mọi chuyện vẫn yên ổn, chắc chưa cần thiết phải làm phiền tới 2 vị đại ca đâu ạ! Hay là thế này nhé, 2 vị hãy về trước đi, đợi khi nào đệ cần giúp đỡ, sẽ cho người tới mời 2 vị đại ca tới sau.”

     Tên cướp đang khoác lấy vai của Triệu Tuấn cừơi lạnh 1 tiếng: “Về trước? Bộ mày tưởng tụi tao rảnh lắm hả? Khi không lại đi tới đây rồi trở về với đôi bàn tay không! Muốn đuổi khéo bọn tao về cũng dễ thôi, không cần nhiều đâu, 3000 đồng vàng vào tay xong, mày có quỳ xuống năn nỉ tụi tao cũng không thèm ở lại cái nơi chim không đẻ nổi trứng này đấy chớ!”

     “Ta XX cái OO mi đấy! Vừa mới mở miệng ra là đòi 3000 đồng vàng, coi chừng tụi bây nuốt không trôi ngặt thở mà chết đấy!” Trên trán của Triệu Tuấn đã đổ đầy mồ hôi, nhưng vẫn díu mắt cười xoa tay nói: “Cái này ….. 2 vị đại ca cũng thấy rồi đấy. Tiểu đệ vừa mới tới đây, thậm chí còn chưa kịp nhậm chức nữa. Tình hình tài chính trong thôn chưa rõ ràng, lấy đâu ra 3000 đồng vàng mà đưa cho đại ca đây?”

     “Mày thích làm sao thì làm, tụi tao không cần biết, nếu như hôm nay không giao đủ 3000 đồng vàng, mày chuẩn bị nhờ người khác khiêng mày về quê đi nhé!” Tên cướp bắt đầu có chút bực bội, hừ mạnh 1 tiếng, hăm doạ nói.

     Triệu Tuấn run bắn người lên vì sợ sệt, tên cướp nhìn thấy cảnh đó lộ ra 1 nụ cười hài lòng, xem ra chiêu hăm doạ của mình đã có tác dụng rồi nhỉ!

     Sau 1 hồi hoang mang mất bình tĩnh, trong đầu Triệu Tuấn bỗng nhiên sực nhớ ra điều gì đó, cố gắng tạo ra 1 khuôn mặt sợ hãi và căng thẳng, ngập ngừng nói: “Thế … thế này nhé 2 vị đại ca …. 2 vị đại ca hãy theo đệ vào phủ để kiểm tra lại kho tài chính của ngôi làng này, sau đó sẽ lấy tiền trong kho giao nộp cho đại ca, được chứ?”

     2 tên cướp khẽ đưa mắt nhìn nhau, lại quan sát vẻ mặt sợ sệt và căng thẳng của Triệu Tuấn, cười lạnh nói: “Được, đố mày cũng không dám giở trò gì trước mặt tụi tao. Cho mày 1 tiếng đồng hồ, nếu như còn không giao đủ 3000 đồng vàng, tụi tao sẽ tiến hành đồ sát cả ngôi làng này!” Nói xong, đẩy Triệu Tuấn đi ở phía trước, đi tới toà nhà trưởng thôn.

     Bước tới trước cửa, từ trong nhẫn càn khôn lấy ra xâu chìa khóa, hồi hộp tra chìa vào ổ khoá. Đúng vậy, Triệu Tuấn đang rất hồi hộp, theo suy đoán của anh ta thì xâu chìa và gối thuốc bột chính là vật phẩm quan trọng có thể giúp mình đánh bại 2 tên cướp núi này. Nếu như không đúng với những gì mình suy đoán, có thể để lại cái mạng ở đây được rồi đấy.

     “Cạch!”

     Tiếng khoá mở ra, trong lòng Triệu Tuấn đang mừng thầm vì sự suy đoán của mình đã rất chính xác. Vội vã dùng sức đẩy cửa to ra, mời 2 tên cướp vào trong rồi đóng kín cửa nhà lại.

     Khi cửa nhà trưởng thôn vừa đóng kín, những căn nhà dân ở xung quanh lập tức xuất hiện vô số cái đầu người thò ra. Nhận thấy không còn gì nguy hiểm nữa, dân làng mới từ trong căn nhà bước ra tụ tập lại ở trước cửa nhà trưởng thôn.

     Dân làng trong thôn Cát Tường này không đông, chỉ khoảng 12 người, ngoài trừ 2 cô gái ăn mặc thôn quê còn khá trẻ tuổi ra, đa số đều là những người già cả. Trong đó có 1 ông già lớn tuổi nhất trong đám bước ra phía trước, lắc đầu thở dài 1 tiếng: “Không ngờ …. Không ngờ trưởng thôn mới của chúng ta lại nhát gan như vậy. Đối diện với 2 tên cướp núi mà không dám phản kháng, thậm chí còn dẫn vào nhà làm khách. Xem ra cuộc sống của người dân thôn Cát Tường đã khổ rồi sẽ còn khổ thêm nữa rồi.”

     1 người đàn ông trung niên đứng trong đám đông vội vả bước ra, phẫn nộ nói: “Trưởng thôn, tên trưởng thôn mới tham sống sợ chết như vậy. Nếu như để hắn cai quản chúng ta, không chừng sẽ phá hỏng cả thôn Cát Tường của chúng ta nữa đấy!”

     Ông lão lớn tuổi dang 2 tay ra, dùng 1 giọng điệu không biết phải làm sao thở dài nói: “Vậy chứ biết làm sao bây giờ hả cậu? Người ta là trưởng thôn mới do triều đình phái tới cai quản chúng ta. Chúng ta có thể làm gì được nào?”

     Người đàn ông trung niên hặm hực cắn chặt môi mình, cắn tới nỗi chảy máu: “Nhưng … nhưng …..”

     Những ngừơi còn lại cũng đã đứng ra, mang theo khẩu khí bất bình và phẫn nộ nói: "Còn làm sao nữa? Nếu như hắn dám có những hành động phá hoại ngôi làng của chúng ta, cho dù có chết, chúng ta cũng phải kéo hắn chết theo.”

     Nhìn thấy vẻ mặt đầy căm phẫn của đám dân làng, ông lão vội vã đứng ra ngăn cản: “Tất cả mọi người hãy nghe tôi nói! Chúng ta không nên hành động 1 cách lỗ mãng như thế này! Cát Tường chỉ còn lại có mười mấy người chúng ta, nếu như chỉ vì 1 tên cẩu quan mà bỏ mạng thì còn ai giữ gìn Cát Tường thôn của chúng ta nữa đây? Vả lại, cũng có thể là do chúng ta quá bi quan đó thôi, chúng ta hãy bình tĩnh chờ đợi, để xem tên trưởng thôn mới xử lý việc này như thế nào rồi mới quyết định sau, được chứ?”

      Câu nói của vị tiền trưởng thôn rất có lý, nên mọi người đều im lặng nhìn chằm chằm vào ngôi nhà trưởng thôn ở trước mặt chờ đợi, chờ đợi xem vị trưởng thôn mới của mình là 1 tên tham sống sợ chết hay 1 vĩ nhân tới cứu họ thoát khỏi cuộc sống khốn khổ.

     Ngôi nhà của trưởng thôn thực ra cũng chẳng có gì đặc sắc cả. Khá giống như những toà nhà của các quan phủ mà ta thường thấy trên các bộ phim cổ trang trên truyền hình. Chỉ là, dường như đã lâu rồi chưa có ai dọn dẹp qua căn nhà thì phải, chỗ nào chỗ nấy đều bụi bặm dày hơn cả thước, mạng nhện dính đầy trên tường. Nếu như không phải bên tai vừa vang lên thông báo rằng chào mừng Triệu Tuấn bước vào ngôi nhà trưởng thôn của mình, e rằng anh ta đã tưởng rằng đây là 1 ngôi nhà hoang đã bị bỏ phế hết mười mấy năm rồi chứ.

     Bước vào phòng khách của nhà trưởng thôn, dùng tay áo phủi đi hết những lớp bụi dính đầy trên ghế rồi mời 2 tên cướp ngồi xuống, Triệu Tuấn vẫn không quên mang theo bộ mặt nịnh bợ, hí hí cười nói: “2 vị đại ca đi đường chắc mệt và khát nước rồi nhỉ. Xin hãy ngồi đây nghỉ mệt 1 chút, để đệ vào trong tìm xem có bình rượu nào không mang ra cho 2 vị đại ca giải khát, sau đó đệ sẽ mở ngân khố trong làng để lấy tiền cho 2 vị đại ca, được chứ?”

     2 tên cướp đưa mắt nhìn nhau, sau đó khà khà cười nói: “Tốt, xem ra mi cũng là 1 tên khốn biết làm người. Sẵn tiện vào trong kiếm xem có món gì bỏ bụng hay không, bọn tao đi đường cả ngày trời đói meo rồi đây nè. Nhưng hãy nhớ kỹ, mày mà dám giở trò trước mặt bọn tao thì coi chừng cái mạng chó của mày đấy.” Hăm doạ xong, vẫy vẫy tay đuổi Triệu Tuấn vào trong kiếm rượu và thức ăn cho chúng, sau đó cả 2 hí hửng bàn tán xem sau khi lấy được tiền rồi sẽ đi đâu vui vẻ vui vẻ.

     Triệu Tuấn bước ra khỏi phòng khách, trên môi lập tức lộ ra 1 nụ cười sắc lạnh, lẩm bẩm nói nhỏ: “Mẹ kiếp, đi đâu vui vẻ hả? Đi địa phủ uống trà với hắc bạch vô thường là vui vẻ nhất đấy.”

     Vội vã chạy vào trong nhà bếp, mặc dù trong này vô cùng tàn tạ, nhưng Triệu Tuấn cũng không khó khăn gì khi kiếm ra 1 vài bình rượu vẫn còn niêm phong ở bên góc tường.

     Lấy 2 bình rượu để lên bàn, dùng ngón tay chọt thủng lớp giấy niêm phong ở miệng bình, sau đó cẩn thận từ trong nhẫn càn khôn lấy ra gói thuốc bột nhỏ, gói thuốc kỳ lạ không ghi rõ tác dụng gì cả. Nhưng nếu như hệ thống giao cho, chắc là có thể giúp ích được gì đó cho người chơi. Chỉ là có nghĩ ra cách sử dụng hay không thì tuỳ thuộc vaò trí tuệ của người đó mà thôi.

     Gói thuốc bột chia đều đổ hết vào 2 bình rượu, cầm lên lắc đều cho tan hẳn vào trong rượu, lại cẩn thận dùng tay áo lau sạch lớp bột không cẩn thận dính trên miệng bình.

     Cảm thấy hài lòng với kiệt tác của mình, Triệu Tuấn 1 tay cầm 1 bình quay trở về phòng khách.

Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2011

Tam Quốc Đô Thị!! - Chap 1

Chương 1: Bước vào trò chơi













     “Mẹ kiếp, toi rồi, toi rồi, cuộc đời của mình thế là kết thúc!” 1 chàng thành niên trẻ tuổi rút bỏ chiếc nón kỳ lạ trên đầu, phẫn nộ thét lớn.
Tròng mắt của chàng thanh niên đã xuất hiện những giọt nước mắt, bất cam chửi thét um sùm: “Cái hệ thống chó chết đó, tao cực khổ hết cả năm trời, chỉ vì 1 chút sơ suất mà mày đá bay tao ra khỏi trò chơi, đã vậy còn cấm chơi vĩnh viễn nữa chứ! Tao XX cái OO tụi bây đấy, XX cái OO …..”

     Sự việc là thế này, lúc nãy chàng thiên niên này vừa khiêu chiếu với 1 con Boss cao cấp trong trò chơi “ tam quốc online”. Ai ngờ cực khổ đại chiến gần 2 tiếng đồng hồ mới giết chết được nó. Thế mà trên người nó không rơi ra 1 món đồ nào cả, thậm chí ngay cả 1 đồng xu lẻ cũng không có. Thử nghĩ xem, cực khổ đánh gần 2 tiếng đồng hồ, trong đó chết gần cả chục lần, rơi hết 2 món trang bị cực phẩm của mình, cuối cùng không thu lại được đồng xu nào cả, không nổi giận mới là lạ á.

     Thế là trong lúc nóng đầu lên, anh ta đã gào hét thậm tệ trên kênh hệ thống. Kết quả bị hệ thống liệt vào danh sách những tên game thủ vô văn hoá, chửi tục tĩu trong game, bị khoá acc vĩnh viễn không cho chơi nữa.

     Tuy có thể tạo lại acc khác để chơi, nhưng công sức cầy như trâu suốt cả năm nay, bao nhiêu tiền bạc, trang bị, vật phẩm chỉ trong chốc lát tiêu tan thành mây khói, nếu như là bạn, bạn có thể chấp nhận được không?

     “Mẹ kiếp, không chơi, không chơi nữa. Cái game cùi bắp này, chỉ hút tiền người chơi là giỏi. 1 ngày nào đó tao sẽ gửi thư luật sư tố cáo cho tụi bây đóng cửa luôn cho bỏ ghét.” Ném mạnh chiếc nón liên kết trò chơi xuống đất, chàng trai vội vã chạy ra phòng khách mở tụ lạnh lấy chai nước mát lạnh ra tụ 1 hơi hết sạch. Sau đó mới dần dần bình tĩnh lại, hít sâu 1 hơi vào người, quay trở về căn phòng của mình, kết nối internet để tìm xem dạo này có bộ game online nào mới ra lò hay không.

     Giới thiệu 1 chút về nhân vật chính của chúng ta nhé, anh ta tên là Triệu Tuấn, năm nay đã hơn 21 tuổi đầu rồi, ba mẹ đã mất từ hồi nhỏ, sau khi thực hành nghĩa vụ quân sự xong giải ngũ về nhà, cho tới hiện giờ vẫn chưa tìm được việc làm, hiện giờ đang hưởng chế độ trợ cấp hàng tháng của nhà nước, nếu như không phải vì bà dì của mình đã di cư sang nước ngoài, căn nhà của bả chưa tìm được người mua nên cho Triệu Tuấn ở tạm xem như là trông nhà giùm bả, e rằng lúc này anh ta đã phải nằm ngủ ở ngoài đường rồi. Có thể nói, Triệu Tuấn chính là 1 chàng thanh niên thuộc loại không tiền, không nhà, không bạn gái. Đúng tiêu chuẩn 3 không mà người ta thường nói tới.

     Triệu Tuấn vẫn đang chăm chú đọc các trang giới thiệu trên web, hy vọng có thể tìm ra được 1 trò chơi nào đó vừa hợp với khẩu vị vừa có thể cải thiện cuộc sống của mình.

     Vào những năm này, tỷ lệ thất nghiệp trong nước đang tăng lên tới mức độ chóng mặt. Nên ngành chơi game bán trang bị và tiền vàng trong game để đổi thành tiền mặt đã dần dần trở thành 1 lối thoát cho cuộc sống khó khăn của những kẻ không nghề nghiệp.

     Và Triệu Tuấn cũng không ngoại lệ, lẽ ra cầy cực khổ trong “Tam quốc online” hết cả năm trời, với số tiền vàng và trang bị kiếm được, nếu như rao lên mạng bán, ít ra có thể giúp cho anh ta có cuộc sống thư thả suốt mấy năm trời rồi đấy. Nhưng chỉ vì 1 phút nôn nóng của mình, thế là mọi thứ đã tiêu tan thành mây khói. Cho nên, chúng ta có thể thông cảm vì sao nhân vật chính lại tỏ ra bức xúc như thế kia.

     Trong lúc Triệu Tuấn đang dạo quanh các trang web giới thiệu trò chơi, 1 tựa game đã lọt vào trong đôi mắt của anh ta: Tam Quốc_đô thị hư cấu. Sử dụng kỹ thuật thôi miên tiên tiến nhất của thế giới, tỷ lệ hiện thực lên tới 99%. Đúng nó rồi đây!!

     Triệu Tuấn dùng tay sờ sờ cằm mình, cười nói: “Game này lạ à nha, thể loại xây dựng _ mạo hiểm, vừa mới phát hành vào 2 ngày trước, cũng không biết cách chơi sao nữa? Mà thôi, nếu như là thể loại Tam Quốc thì quá hợp khẩu vị của mình rồi còn gì nữa. Để xem ……” lại liếc nhìn bảng báo giá những chiếc nón liên kết trò chơi, Triệu Tuấn không kềm được đập bàn phím phẫn nộ quát lớn: “Mẹ kiếp, loại cùi bắp nhất cũng bán tới 3 triệu đồng, quả thật là đen quá đi, mấy tên nhà phát hành đúng là lũ ******** !”

     Những thiết bị liên kết tới bộ trò chơi này được nhà phát hành phân khúc thành 3 loại: loại tầm thường có giá bán 3 triệu đồng, tỷ lệ hiện thực chỉ đạt 80% (Nghĩa là cảm giác của con người khi bước vào trong trò chơi đó mà. Tỷ lệ hiện thực càng cao thì càng giống như thế giới thật), ngoại trừ 1 thiết bị liên kết tới trò chơi, không còn thứ gì đi kèm theo nữa. Và thời gian có thể online liên tục trên mạng là 24 tiếng đồng hồ, sau khi hết thời gian online, người chơi sẽ bị hệ thống đá bay ra khỏi game để nghỉ ngơi 1 thời gian sau mới có thể quay trở lại trong game.

     Loại tầm trung có giá bán trên 10 triệu đồng, tỷ lệ hiện thực đạt trên 90%, thời gian online liên tục lên tới 1 tuần lễ. Khi tạo dựng nhân vật sẽ có cơ hội quay số nhận những phần thưởng hấp dẫn trong trò chơi.

     Và loại cao cấp nhất là 1 chiếc kho liên kết cao to bằng 1 cái tủ lạnh loại lớn, có giá bán trên 50 triệu đồng, tỷ lệ hiện thực lên tới 99%, cộng thêm những dịch dinh dưỡng cao cấp chứa sẵn trong kho, có thể giúp cho người chơi online liên tục trên cả tháng trời. Ngoại trừ được cơ hội quay số nhận thưởng, khi người chơi tạo dựng nhân vật, các chỉ số thuộc tính sẽ tăng lên gấp đôi, đồng thời tặng thêm 1 vài kỹ năng hữu dụng cho người chơi.

     Mặc dù cách làm này của nhà cung cấp đã từng bị rất nhiều game thủ nghèo khác tẩy chay. Nhưng thế giới này là như vậy, có tiền thì có tất cả, người ta bỏ ra hàng núi tiền ra mua 1 thiết bị vip, tất nhiên phải được hưởng lợi so với những người khác chứ. Có trách thì trách vì sao mình không có tiền đi mua 1 sản phẩm vip thôi chứ trách được ai đây??

     Triệu Tuấn bắt đầu nhẩm tính, hàng tháng nhận được 2 triệu rưỡi tiền trợ cấp của nhà nước, tháng trước còn dư được 1 triệu, còn tháng này mình vẫn chưa đi lãnh, cộng lại cũng được 3 triệu rưỡi, nếu dùng để mua cái nón liên kết đó, chắc tháng này lại phải chơi mì gói nữa rồi.

     Cắn chặt răng, Triệu Tuấn vội vã thay lại bộ đồ ra đường. Trước tiên là chạy tới tổ dân phố để lãnh tiền trợ cấp hàng tháng, sau đó lại chạy tới cửa hàng buôn bán thiết bị điện tử sỉ lẻ tìm mua được chiến nón liên kết về nhà.

     Đóng cửa phòng lại, cấm dây nguồn vào phích điện, sau đó đội chiếc nón lên đầu, bật công tác khởi động, ngay lập tức, Triệu Tuấn đã rơi vào trạng thái thôi miên.

     Đợi tới khi Triệu Tuấn mở mắt ra, phát hiện rằng mình đang đứng trong 1 toà cung điện trang hoàng rực rỡ. Ngoài ra, còn phát hiện 1 bóng người mảnh mai đang đứng ở trước mặt. Trên môi mang theo 1 nụ cười thân thiện nhìn chằm chằm vào mình.

     Đó là 1 cô gái, vâng, nói đúng hơn đó là 1 đại mỹ nhân. Triệu Tuấn có thể khẳng định rằng, tất cả những cô hoa hậu người mẫu mà mình từng nhìn thấy qua trên tivi cũng không đẹp bằng cô gái đang đứng ở trước mặt.

     Khuôn mặt hình trái xoan với 2 núm đồng tiền nhỏ hiện ra trên đôi má trông rất dễ thương, cặp mắt thu thuỷ trong sáng không kèm theo chút tạp chất nào cả, đôi lông mi dài cong vút chỉ cần khẽ nháy nháy vài cái, tuyệt đối có thể đánh ngã bất kỳ 1 người đàn ông nào trên đời này, môi đỏ răng trắng, sở hữu mái tóc dài mượt mà đen nhánh, tỷ lệ cân đối của thân hình hoàn hảo tới mức độ có khiến cho những cô gái khác phải than thở và ghen ghét, nói tóm lại, chỉ có thể dùng 2 từ “hoàn mỹ” để hình dung cô gái ở trứơc mặt.

     Triệu Tuấn hít sâu 1 hơi vào người để bình tĩnh lại, từ từ bước tới trước mặt cô gái đó, gượng cười nói: “Xin chào, cô là ….”

     Cô gái lộ ra 1 nụ cười ngọt lịm, dùng 1 giọng nói cực kỳ êm tai nói: “Xin chào, tôi là hướng dẫn viên tạo dựng nhân vật của bạn, xin hỏi bạn đã sẵn sàng bước vào thế giới trò chơi chưa ạ?”

     “Rồi .” Triệu Tuấn nhìn không chớp mắt vào phần ngực đang nhô cao ngạo nghễnh của cô gái sau lớp vải lụa mỏng tanh.

     Cũng may là cô gái ở trước mặt là NPC ảo do hệ thống tạo ra, nếu không thì e răng nhân vật chính của chúng ta đã phải ăn vài cú tát vào mặt rồi.

     Cô gái vẫn mang theo nụ cười chuyên nghiệp trên môi, hoàn toàn không cảm thấy khó chịu khi Triệu Tuấn dùng cặp mắt sói nhìn chằm chằm ngực mình, nhẹ nhẹ nói: “Xin hỏi bạn muốn tham gia trò chơi theo dạng xây dựng hay mạo hiểm? Xin hãy lựa chọn 1 cách kỹ càng, vì người chơi chỉ có lựa chọn 1 lần trong lúc tạo nhân vật, sau này sẽ không thể thay đổi hướng chơi của mình nữa.”

     Triệu Tuấn bừng tỉnh lại, khẽ nuốt lại miếng bọt gần chảy ra tới mếp miệng. Thu xếp lại khuôn mặt Trư Bát Giới của mình, khoang tay cúi đầu suy nghĩ: “Mạo hiểm thì chơi nhiều rồi cũng có chút chán, hay là thử chơi bên xây dựng xem.”

     “Tôi chơi bên xây dựng.” Triệu Tuấn đã hạ quyết tâm.

     “Mời bạn đặt tên cho mình trong game ạ.”

     “Triệu ….. Triệu A Hổ !”

     “Tên hợp lệ. Tiếp theo mời bạn chọn lựa 1 trong các nghề nghiệp trong game ạ.”

     1 bảng danh sách hiện ra trước mặt Triệu Tuấn, gồm: mãnh tướng, trí tướng, mưu sĩ, phương sĩ, đạo tặc, thích khách.

     Mãnh tướng, trí tướng và mưu sĩ có thể trực tiếp bỏ qua. Mẹ kiếp, chơi hướng xây dựng cần gì phải đánh trận với ai đâu chứ? Sau này có binh có tướng, cần nhiều phải mình động tay động chân, chỉ cần ngồi chờ hưởng thụ thành quả là được rồi. Còn đạo tặc và thích khách, cũng chẳng có gì đặc biệt cả, bỏ luôn. Cuối cùng chỉ còn lại phương sĩ, nghề này khá hấp dẫn à nha, ăn mặc lịch sự, tay cầm gậy gỗ sử dụng phép thuật tấn công kẻ địch từ xa, chính là nó đây.

     “Tôi chọn phương sĩ.” Có được quyết định,Triệu Tuấn lên tiếng nói.

     “Lựa chọn nghề nghiệp thành công. Bước cuối cùng, bạn có muốn sử dụng chức năng chỉnh sửa lại khuôn mặt của mình không?”

     Chỉnh sửa khuôn mặt? Có cần thiết không nhỉ? Triệu Tuấn tự hỏi rằng mình đã quá đẹp trai, khuôn mặt hao hao giống như diễn viên Hồng Kông Lâm Phong, theo bạn thì Lâm Phong có đẹp trai hay không? Có cần thiết phải chỉnh sửa khuôn mặt nữa hay không? tất nhiên, nếu như chỉnh sửa khuôn mặt mà không gây ảnh hưởng tới mình thì càng đẹp trai sẽ càng tốt. Nhưng vấn đề là, trong tất cả các bộ game hư cấu – hiện thực này, đa số chức năng chỉnh sửa khuôn mặt sẽ gây ảnh hưởng tới chỉ số may mắn của bản thân. Nếu chỉnh quá đẹp trai thì sẽ kém may mắn, ngược lại, nếu chỉnh cho khuôn mặt mình xấu đi, độ may mắn sẽ được gia tăng.

     “Tôi chọn giảm chỉ số đẹp trai của khuôn mặt mình xuống”. Triệu Tuấn chỉ muốn mình càng may mắn càng tốt, nên quyết định chỉnh khuôn mặt mình xuống thấp nhất.

     “Chỉnh sửa khuôn mặt thành công. Độ may mắn của bạn gia tăng, sau đây hãy xác định lại thông số cá nhân của mình”.

     Họ tên : Triệu A Hổ .

     Nghề nghiệp : phương sĩ .
     Chức vụ : trưởng thôn .
     Thống soái : 4
     Sức mạnh : 3
     Trí lực : 10
     Thể lực : 5
     Chính trị : 8
     May mắn : 10

     Ngoại trừ chỉ số may mắn ra, các chỉ số khác đều có thể gia tăng sau này thông qua việc luyện cấp. Và có thể nói chỉ số may mắn đạt 10 điểm là chỉ số cao nhất của người chơi, đó là thành quả của sự hy sinh bộ mặt đẹp trai của mình.

     Sau khi tạo dựng nhân vật xong, 1 tia sáng từ trên không trung trút xuống chíu thẳng vào cơ thể của Triệu Tuấn. Cơ thể của anh ta dần dần biến mất vào trong không khí. Cùng lúc đó, trên bảng thông báo của hệ thống vang lên: “dính dong, người chơi Triệu A Hổ đã ra đời tại thôn Cát Tường tại vùng Thanh Châu, bắt đầu cuộc hành trình đầy khó khăn của mình trong thế giới Tam Quốc này".

     Chỉ trong chốc lát, Triệu Tuấn đã xuất hiện trong 1 ngôi làng nhỏ bé. Trong làng chỉ có khoảng mười mấy căn nhà được xây bằng gỗ, chỉ nhìn sơ qua là biết đây là 1 ngôi làng nghèo đói, chỉ duy nhất 1 toà nhà khá rộng lớn ở tận cùng của ngôi làng được xây bằng gạch, chắc đó là nhà dành cho trưởng thôn.

     Cảnh vật trong game trung thực tới nỗi khiến cho Triệu Tuấn có cảm giác như mình đã bị quay ngược thời gian quay trở về quá khứ, trước mặt mình là 1 thế giới bằng xương bằng thịt chứ không phải là 1 thế giới trong game. Cũng may là anh ta chỉ sử dụng bộ thiết bị cấp thấp, tỷ lệ hiện thực chỉ đạt 80%, nếu như sử dụng những thiết bị cao cấp, thì sẽ càng trung thực hơn tới cỡ nào nhỉ?

     Hít sâu 1 hơi vào người, Triệu Tuấn vội vả mở chiến nhẫn càn khôn của mình ra, trong nhẫn có 1000 đồng vàng, 1 xâu chìa khoá và 1 gói thuốc bột nhỏ. Theo suy đoán của Triệu Tuấn, xâu chìa khoá rất có thể là chìa khoá dùng mở cửa toà nhà trưởng thôn của mình. Nhưng kỳ lạ nhất là, gói thuốc bột còn lại không có ghi chú rõ ràng, cũng không biết dùng để làm gì. ngoài tiền vàng, xâu chìa khoá và gói thuốc bột ra, trong nhẫn không còn thứ gì nữa.

     Sau khi kiểm tra xong vật phẩm trong nhẫn càn khôn do hệ thống trao tặng, lại mở bảng thông số của ngôi làng lên xem.

     Làng Cát Tường

Trưởng thôn: Triệu A Hổ.
Cấp bậc: 1
Diện tích: 4000 mét vuông.
Dân số: 12 / 50.
Kinh tế: chưa biết.
Độ hài lòng của ngừơi dân: 50.
Những kiến trúc đã có sẵn trong thôn: 15 căn nhà dân.

     Lắc đầu thở dài 1 tiếng, không ngờ ngôi làng do mình cai quản lại nghèo khổ tới mức độ như thế này. Nhưng điều đó không khiến cho Triệu Tuấn cảm thấy nản lòng, ngược lại còn kích thích tới dây thần kinh của anh ta, ngẫng đầu nhìn lên trời hét : “Mẹ kiếp, nếu như ta không thể biến ngôi làng này trở thành ngôi thành trang hoàng rực rỡ nhất trong nước Trung Hoa, ta sẽ …. Ta sẽ …. Không ăn thịt bò nữa (anh ta vốn ghét món này) !!”

     Trong trò chơi này, nếu như người chơi chọn hướng xây dựng, sau khi đạt được những mục tiêu do hệ thống đặt ra, hoàn toàn có thể tiến hành nâng cấp ngôi làng của mình lên những cấp bậc cao hơn nữa, thậm chí có thể chuyển thành thị trấn, thành phố, và thủ đô. Tất cả mọi thứ đều có thể xảy ra. Tất nhiên, với điều kiện là người chơi có đủ sự kiên nhẫn, tài năng và tài lực.

      Hít sâu 1 hơi vào người để bình tĩnh lại, Triệu Tuấn bắt đầu đi dạo khắp nơi để tham quan ngôi làng của mình. Anh ta ngạc nhiên phát hiện rằng, trong làng không tìm thấy 1 bóng người nào cả. Ngay cả các căn nhà dân cũng đã đóng kín lại,cho dù anh ta bước tới thử gõ cửa vài cái, nhưng vẫn không thấy có người trả lời.

     “Chẳng lẽ cả làng rủ nhau đi picnic hết rồi??” Trong lúc Triệu Tuấn đang ngơ ngác trước cảnh tượng vắng lặng của ngôi làng. Bỗng nhiên phát hiện có 2 bóng người đang từ cổng vào làng bước vào.

     Khi nhìn rõ 2 bóng người đó, Triệu Tuấn giật mình 1 cái, vội vã núp vào góc khuất của ngôi nhà ở gần nơi mình đứng nhất. Căng thẳng quan sát 2 bóng người càng lúc càng bước sâu vào trong làng.

Tam Quốc Đô Thị!! - Giới thiệu



Tên đầy đủ: [Tiểu thuyết hư cấu] Game online: Tam Quốc Đô Thị!!
Tác giả: Junwei
Thể loại: Game online, hư cấu, hài hước.
Nguồn: http://forum.zing.vn/dien-dan-gioi-tre/tieu-thuyet-hu-cau-gameonline-tam-quoc-do-thi/t770192.html